Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@…
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước…
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa…hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi…
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ… mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió…
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế…(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà)
Em: Vâng, em tốt nghiệp xong ko thi ĐH, có người quen nên xin được việc ở đây luôn!
Mình: Một tháng thu nhập mấy trăm triệu hả em? (Hài)
Em nó cười và đáp lại: Anh giỡn, em một tháng chỉ 4 triệu thôi…(ọc, cũng cao rồi)
Mình: Vậy cũng khá rồi, anh lương tháng chỉ có 2 triệu =))
Em: Ủa, em tưởng anh vẫn là sinh viên, đã đi làm rồi à? Nhìn mặt anh thư sinh vậy mà…
Mình: À, ừ, anh vẫn là sinh viên…2 triệu đó là bà già gửi lên )
Em: (Cười như điên, tay che miệng) Anh vui tính thật đấy! Cho em xin số điện thoại đi…
Mình (Khó hiểu? Vui tính và SĐT có liên quan gì đến nhau vậy trời?) : 0165.87.20.119
Em: Em nháy máy anh luôn rồi đó ha!
Mình: Trong giờ làm việc cũng được sử dụng điện thoại hả em?
Em: Vâng…ai chả dùng hả anh!
Im lặng 2 phút, đến màn em nó tự tâm sự…
Em: Anh có người yêu chưa?
Mình: À, chưa, mẹ anh cấm yêu, anh còn zin 100%!
Em (lại cười) : Vậy à? Tưởng anh được yêu em giới thiệu cho mấy đứa làm ở đây, xinh lắm!
Mình (ặc ặc, clgt?) : Anh nói đùa thôi, chứ xinh như em đây, sao cần phải giới thiệu…
Em: Anh lại giỡn!
Mình (ơ mình nói thật mà) : Anh nói thật đó chứ? Em chắc xinh nhất đất Thanh Hóa mất…
Em: Cám ơn anh! Nhưng nếu em nói em chưa yêu ai, anh có tin ko?
Mình (có vấn đề rồi, sao cứ nhắc tới cái này hoài): Ừ, cũng hơi khó tin đấy, nhưng anh sẽ cố tin…
Em (nhìn thẳng vào mắt mình, mặt hơi buồn) : Em ko tin vào tình yêu sẽ đến với một người như em!
Mình: Sao em nói vậy? Em xinh, có công việc làm ổn định hơn nữa em rất dễ thương và dễ gần nữa!
Em: Cám ơn anh! Em làm việc ở đây nên phải như vậy thôi anh, em cũng ít nói lắm…
Mình nghĩ thầm con này có ý đồ gì ko biết, từ nãy giờ nó nói nhiều ngang mình mà giờ tự xưng ít nói! Thật là khó hiểu ) Thôi, em thích sao anh cũng chiều…trời vẫn mưa và anh cũng rảnh!
Lại im lặng 2 phút, ko khí hơi trầm xuống, mình đành xé tan cái ko khí đó bằng 1 câu đùa:
Mình: Nếu em mà chưa có ng yêu thì chắc anh là sư thầy mất!
Em (ko cười nữa, mặt buồn): Thôi, ko có gì đâu anh! Em biết chẳng ai tin…
Mình (Ko tin là đúng, xinh mà làm ở cái chỗ đông người thế này, ko có người yêu mới lạ): Thôi được rồi, anh đùa đấy mà, tính anh hay đùa lắm…hình như có chuyện gì phải ko? Em kể anh nghe được ko?
Em : Ko có chuyện gì đâu anh! (Mặt em nó buồn kinh)
Sau đó có 1 ông Tây đến, nó xin lỗi mình và chạy ra nói chuyện vs ông ta…Mình phát hiện ra là trình độ tiếng anh của em ý vô đối! Trời, sao tanh vậy ta?
Sau đó em nó dắt ông ta vào quầy nhận phòng và dắt ông ta vô thang máy!
Trời vẫn mưa, mình ngồi lòng thơ thẩn theo tiếng tí tách của những giọt mưa…
Bỗng một cái vỗ vai, mình giật cả nẩy!
Theo bản năng quay đầu lại thì dường như có 1 ngón tay cũng biết trước được điều đó…mình quay lại và bị cái ngón tay xinh xắn đó chọc vào má…
Ngước mắt lên…
Mình: Làm anh giật cả mình!
Em: Hi! Em xin lỗi…
Mình: Ông Tây kia đâu em?
Em: Ở trên phòng ông ý @@
Mình (sao con bé này thiếu kính ngữ vậy trời) : Ừ!
Em: Sao anh ngồi đây?
Mình: Vậy anh đi nhé!
Em: Vâng!
Mình: Em đang đuổi khách à? Ít ra cách đây gần 35 phút anh còn đang ngồi trên tầng 7 khách sạn bọn em!
Em: Hi, em đùa đấy, em biết thừa là anh ngồi đây trú mưa rồi.
Mình (ẶC, xấu hổ thế): Đâu có, tại ở đây có wifi, anh vào ngồi định mang laptop ra làm việc thôi.
Em: Vậy anh làm việc chưa?
Mình: Em đủ thông minh cũng như mắt em có đủ thị lực để nhìn và nhận ra điều đó mà!
Em: Anh đanh đá thế!
Mình (ối sặc, mình bị con này nó nói cái gì đây): Ờ, ai cũng nói vậy cả… (nói vậy thôi chứ chả ai nói mình như thế) Mà sao em có vẻ quan tâm đến anh thế nhở?
Em: Anh là khách hàng mà!
Mình: Nhưng có thấy đó gì đó hơn khách hàng 1 chút!
Em: Vậy vì anh đẹp trai cũng được!
Mình (Choáng, gái thanh hóa là vậy sao? hãi thế) : ò, cám ơn em…nhưng nếu chỉ vì vậy thì sự quan tâm cũng hơi thừa chút thì phải?
Em (mặt nhăn nhăn giống trẻ con): Anh này!
Mình (cười) : Sao?
Em: Thôi được rồi! Em thích anh đấy :-” (Lúc này mặt con bé vênh lên)
Mình (tái mặt, ko nói được thêm câu gì)
Em nó cười như điên…ko quên lấy tay che miệng và tay còn lại ôm bụng :|
Mình ko phải tái nữa mà là đỏ mặt rồi, người đâu mà trắng trợn thế hả trời! Hãi gái Thanh Hóa rồi đới!
Em nó vừa cười vừa nói: Làm gì mà anh đỏ mặt thế kia!
Mình: Ò, trời mưa anh bị dị ứng… (câu này mình chém ngu nhất từ trc tới giờ)
Em nó lại ôm bụng cười!
Mình (xấu hổ và tức lắm rồi) : Con bé kia, sao em cứ cười hoài thế hả?
Em nó vẫn cười!
Mình cầm cặp lên chuẩn bị đứng dạy rồi, thì nó chạy tới trc mặt, vẫn cười rồi nó nói : trời vẫn mưa đấy, anh ra bây giờ là anh thành ông mặt trời đấy
Mình biết nó đá xoáy mình rồi, ôi nhục thế! Mình vẫn thẳng tiến…
Lạy chúa, sao nó ko tránh ra vậy trời…ngực nó chạm vào người mình rồi s
Chạm 1 cái mình hãi quá, đành ngồi xuống chỗ cũ và ko quên mở miệng nói câu : Anh xin lỗi!
Nó cười và đáp lại: Ko sao anh, trời còn mưa, ở lại nói chuyện với em!
Mình thấy nó lạ lắm, vừa nãy còn nhăn nhở giờ thì lại dịu dàng vậy…
Mình im lặng, ko nói câu gì…
Nó bảo mình ngồi dịch vào trong, mắt mình tròn xoe nhìn nó và hỏi: Em định ngồi cạnh anh đó à?
Em nó mặc kệ, ko trả lời và ngồi thẳng xuống khiến mình phải ngồi vào bên trong…
Mình chẳng còn biết em này có ý định gì nữa, bỗng thấy ghét ghét, hơi lẳng lơ thì phải!
Mình định lảng tránh em nó bằng cách lôi laptop ra đặt lên bàn và mở máy…
Nó vẫn nhìn mình làm, từng cử chỉ, động tác của mình được con bé chăm chú nhìn…
Đang định quay sang hỏi :”sao em cứ nhìn anh thế?” thì nó khẽ kéo cái laptop của mình về phía nó và mở tệp tin mà mình lưu tên là :”HIV/AISD” – tập tin lưu trữ tất cả những gì mình sưu tầm cũng như nghiên cứu về căn bệnh thế kỉ này!
Nó mỉm cười và quay sang nhìn mình bằng 1 ánh mắt rất trìu mến rồi cất tiếng :”Em biết mà, ngay từ đầu em nhìn anh, em đã nhận thấy có gì đó mà em có thể tin tưởng”

Thôi hỏng rồi, không phải nó thích mình thật đấy chứ, mình ấp úng quay sang hỏi lại :” Hả? Em thích anh thật đó à?”
Em nó cười tủm tỉm, hơi e thẹn :”Nếu thế thì có được không ạ?”

Thôi mình xong rồi, ông trời ơi, tạnh mưa nhanh nên…

Một lần nữa mình lại hơi bối rối, thấy vậy nó nhanh ý nói :”Anh sao vậy? Anh ko thích em à?”
“Ko phải? Nhưng mà…” mình đáp…
Em nó lại nói :”sao anh?”
Mình: “Em nghĩ tình yêu là gì? Chúng mình quen nhau chưa đầy 1 tiếng”
Em nó cười hơi buồn và nói : Vâng em biết rồi…anh là sinh viên Y à?
Mình: Không, anh là sinh viên IT…
Em: Vậy sao trong laptop của anh lại có tài liệu về HIV/AIDS?
Mình : Anh nghiên cứu về căn bệnh đó, căn bệnh thế kỉ mà, anh đang cố gắng năm tới lấy cái giải Nobel về Y Học (Mình lại chém được ngay)
Em: Sao em lại có cảm giác anh làm vì lý do khác?
Mình ngạc nhiên: Sao em lại nghĩ vậy? Vậy em nghĩ anh làm vì lý do gì?
Em nó nhìn mình và nói : Em cũng chẳng biết nữa nhưng em nghĩ anh làm ko phải vì lợi ích cá nhân.
Mình cười : Em là thầy bói à? Anh làm cái gì cũng đặt TIỀN lên hàng đầu em ạ!
Em: Cứ cho là vậy đi…nhưng theo em nếu vì tiền thì anh nên chọn cái khác để làm chứ đừng chọn cái này…sinh viên IT mà nghiên cứu về HIV/AIDS và lại còn hi vọng đạt giải Nobel! Anh ko thấy những thứ anh làm cũng đủ cho 1 kẻ ko học thức như em nhận ra mục đích thật sự à?
Mình ngồi rồi trợn mắt nhìn nó: Thứ nhất, nếu vô học mà nói chuyện sắc sảo như em thì anh cũng muốn vô học. Thứ 2, em đủ tinh tế để nhận ra điều đó vậy hãy nói rõ ràng xem mục đích thực sự của anh là gì?
Em nó cười: Vậy em cũng muốn trả lại anh 2 cái thứ. Thứ nhất, xem ra anh cũng đã bắt đầu nhận là mình làm vì mục đích khác rồi. Thứ 2, em nghĩ anh nghiên cứu vì một lý do cao cả hơn…anh ko muốn nói cũng được nhưng dù sao em cũng vui lắm!
Mình thực sự có chút gì đó tò mò về em nó rồi….
Mình : Ừ, em đúng thì cũng đúng, nhưng a nghĩ có 1 điểm sai…và anh nghĩ một người tinh tế như em phải nhận ra chứ nhỉ?
Em: Anh nói tiếp đi!
Mình: Ngay từ đầu khi bước vào anh đã nói chuyện vs bọn em bằng giọng điệu như thế nào chắc em cũng thấy đấy…anh nghĩ mình cũng chỉ là một người bình thường và thậm trí rất nhố nhăng, chứ ko cao cả như em nghĩ đâu!
Em: Anh có vẻ ko hiểu con gái nhở?
(Sao em nói chuẩn thế, anh chính xác là vậy mà)
Mình: Ừ!
Em: Nhìn thẳng vào mắt em nhé, em sẽ nói ra 1 bí mật của em cho anh biết…
(Lúc này mình nghĩ, chắc lại câu I LOVE U hay Em Yêu Anh rồi hay cái gì đó tương tự đây mà)
Mình : Ok em!
Em: Nhưng anh phải hứa với em…
Mình: hứa cái gì?
Em: Em đùa đấy, anh chẳng phải hứa với em cái gì đâu!
(Mình cũng tò mò rồi đấy, có vẻ quan trọng đây, nhìn mặt nó là biết mà)
Mình: Được rồi mà, em nói đi!
Em nó mặt nghiêm nghị, mắt nhìn vào mắt mình, 2 đôi mắt nhìn nhau 1 phút, dường như nó đang nghĩ cái gì đó!
Và rồi cái miệng xinh xắn đó cũng cất lời:”Em…em”
Mình: Nếu em cảm thấy quá khó nói hãy viết ra word trong laptop của anh…nếu em cảm thấy ko muốn nói nữa thì ko cần nói cũng đc!
Nó ghé sát má nó vào má mình, mình hơi hoảng vì ko hiểu nó định làm gì, thì ra nó định nói thầm với mình…
“Em bị HIV”

Mình chết đứng người lại, dường như tim ngừng đập vài giây rồi sau đó đập mạnh như muốn nhảy khỏi ***g ngực…
Im lặng…
Giờ thì hiểu tại sao con bé lại quan tâm tới mỗi tệp tin đó trong laptop mình và mình cũng hiểu tại sao con bé nghĩ về mình và dành cho mình những tình cảm đặc biệt như vậy…
Cũng hơi thắc mắc, dường như 2 chữ “tình cờ” đang khiến mình biến thành một nhân vật bất đắc dĩ trong một câu chuyện buồn…
Không giang im lặng cho tới khi nó đứng dạy và đi…
Mình phải làm sao đây?
Mình chắc rằng nó đã hi vọng rất nhiều vào người mà nó đã nói ra câu đó, nhưng mình không thể? Mình không biết phải nói gì với cô bé! Mình không biết phải làm sao nếu cô bé thích mình thật…và mình không biết phải làm sao tiếp nữa…
Chỉ một câu nói…
Sao em lại chọn anh là người để nói ra cái bí mật này…
Mỗi ngày em tiếp đến hàng trăm khách…tại sao chứ?
Rồi mình cố ngẩng mặt lên và nhìn xem cô bé đang ở đâu?
Ko thấy…
Mình vội gập chiếc laptop lại cho vào túi và chạy ra ngoài…
Cô bé với chiếc áo dài đỏ đang đưa đôi tay nhỏ bé ra để hứng từng giọt mưa…
Mình khẽ ra đứng bên cạnh cô bé, lúc này mình thấy cô bé đẹp đến lạ kì…

Một nụ cười trong trẻo…:Vậy mà em cứ ngỡ anh đã đi rồi đấy!
Mình thản nhiên trả lời: Ừ, anh cũng định thế đấy!
Em: Em nói vậy thôi chứ em biết thừa anh sẽ không đi…
Mình: Vậy sao? Em nói giống như em hiểu anh lắm vậy!
EM: Đúng rồi, anh cũng hiểu em nhở?
Mình: Thôi…nhưng chuyện em vừa nói là thật chứ? (Sao mình lại hỏi câu này nhở?)
Em: Anh muốn nghĩ sao cũng được…em ko nói dối ai lần đầu gặp mặt đâu!
Mình: Nhưng điều này cũng đâu thể nói với một người lần đầu gặp mặt như anh?
Em: Em cũng ko biết nữa…à anh! Cho em làm 1 chuyện nhé…
Mình: Chuyện gì?
Em: Anh ôm em một lần đi…
Mình: Ko phải anh sợ cũng ko phải là anh ngại nhưng anh ko thể làm điều đó, anh xin lỗi…
Cô bé hơi buồn nhưng vẫn mỉm cười: Chúng mình làm bạn của nhau nhé…
Mình: Ừ
Em: Em biết anh muốn hỏi em nhiều thứ đúng ko? Vậy đợi em tan ca rồi chúng mình đi dạo nhé!
Mình: Ừ!
(Chẳng biết lúc đó lấy đâu ra cái cản đảm nói câu ừ nữa, xe ko có, tiền cũng ko còn nhiều…)
Em: Vậy vào trong đợi em đi, em sắp tan ca rồi!
(Kiểu như 1 đôi yêu nhau vậy nhở? Mình còn kém tuổi em ý mà :( )

Mình ngồi đợi khoảng 30 phút…với những suy nghĩ lung tung!
Em lại đến vỗ vai và làm động tác quen thuộc, lấy 1 ngón tay chọn vào má mình khi mình quay đầu lại!

Em: Đi thôi anh!
(Ngạc nhiên quá, em nó đã thay quần áo rồi! Áo phông, quần jean ngắn…phong cách trẻ con quá! mắt mình cứ tròn xoe nhìn vào ngực nó, tại ở đó có cái chữ gì đó mà mãi ko dịch được)
Mình: Đi đâu cơ?
Em: Đi dạo chứ đi đâu?
Mình: Trời mưa mà!
Em: Em yêu mưa!
Mình: Nhưng anh còn laptop!
Em: Đưa nó đây…
(Ặc, của cải lớn nhất của mình mà nó coi như cái kẹo ý nhở?)
Mình: Hử? Đưa cho em á?
Em: Anh sợ mất à!
Mình: Ko, đây! Nhưng em mang nó đi đâu?
Em: Mang đi cất vào tủ đồ của em!
Mình: ò, đây!

1,2 phút sau em nó đã đi ra và trên tay kèm theo 1 cái ô…

Mình: Em có mỗi 1 cái ô thôi à?
Em: Vâng!
Mình: Nhưng anh nghĩ nó hơi nhỏ!
Em: Thế thì cất ô đi, mình ko cần ô nữa…

/Ôi con bé này, anh mài có một bộ quần áo thôi đấy…
Nghĩ tới đây mới nhớ, chết cha rồi, mưa thế này thì về làm sao kịp Thạch Thất đêm nay (Nhà bạn mình ở tận Thạch Thất, HN)/

Mình: Thôi, mang ô đi, em đừng để bị ốm (Mình biết là bệnh nhân HIV/AIDS sức đề kháng rất kém mà)
Em: Vâng, hi hi!
Mình và em nó bước ra khỏi khách sạn…hjx, trời mưa mà sao đường vẫn đông thế, đúng là Hà Nội.

Cứ cầm cái ô lụp sụp thế này mình cũng khó chịu, mà lại còn đi nhanh nữa chứ…
Mình mở đầu bằng 1 câu hỏi: Sao? em ko định nói gì với anh à?
Em: Nói gì?
Mình: Nói gì cũng được, em đang rủ anh đi cùng em mà!
Em: Anh có người yêu chưa?
(Sặc, sao lại hỏi cái con khỉ này?)
Mình: Ừ, hình như là chưa!
(Sao mình lại nói như vậy chứ, ừ vào thời điểm đó đúng là mình chưa có thật)
Em: Sao lại là hình như?
Mình: Anh hay đùa lắm, đơn giản em cứ nghĩ là chưa đó, đừng để ý đến mấy câu anh thêm thắt vào!
Em: Chúng mình đi ăn nhé…
(Ôi trời ơi, trong túi còn chưa đầy 500k, hjx, tiền về Thạch Thất rồi tiền về HP nữa)
Mình: Ừ, em đói rồi à?
Em: Ko, em chưa đói!
(ẶC, thế sao rủ đi ăn?)
Mình: Thế sao…
Nó chặn lời…
Em: Em muốn chúng ta là 1 đôi…trong tối nay!
(Nói cái con khỉ gì đây ko biết? Cảm giác lúc này lẫn lộn quá, vui buồn và lo lắng, vui vì quen đc 1 ng bạn, buồn vì sắp hết tiền, lo lắng vì liệu em nó có bắt mình làm trách nhiệm của 1 ng chồng ko vậy s)
Mình: Hả? Em nói gì thế?
Mặt nó tỉnh bơ: Đi thôi anh, mưa ướt hết rồi kìa…thương anh quá đi!
(Hai đứa đi tiếp và mình thực sự choáng rồi…thôi kệ vậy, đằng nào cũng tờ mờ tối rồi, xem ra đêm nay ko về đc Thạch Thất rồi)
Đến một quán vỉa hè, em nó kéo mình vào!
(Ôi may thế, anh tưởng em dẫn anh vào nhà hàng cao cấp thì anh chết)
Em: Anh ăn gì?
Mình: Hả? Em ăn gì anh ăn đấy!
Em: Cho cháu 2 bún ốc!
(Ặc, mình ghét bún ốc, tại nó cứ có con con, ăn cứ như nhai sạn ý)
Nó ngồi sát vào mình vì ngồi ra ngoài là bị mưa…phía cuối quán, mấy thằng thanh niên cứ nhìn chân nó. Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại đứng dạy và nói : Đổi chỗ cho anh đi!
Em: Sao vậy anh?
Mình: Ừ thì em ngồi vào trong cho đỡ mưa!
Em: Em ngồi đây cũng có mưa đâu?
Mình: Sao lúc nào em cũng có thể cãi lại anh vậy nhở? Anh ko thích em ngồi đây, ok?
Mình nói câu đó hơi to làm cho bọn thanh niên cuối quán nó cười ầm lên, một thằng trong số đó nó cố tình nói to:” Mẹ cái thằng này, mày làm anh kia anh ý tức rồi đấy, thôi ăn mẹ mày đi, thấy gái là mắt cứ thố lố ra”
Em ko nói gì lặng lẽ đổi chô cho mình…
Mình: Em ăn đi, nhìn gì chúng nó nữa…
Em: Vâng! Em mời anh ăn
Mình: Ừ, ăn đi!

(Sao bây giờ mình với nó tự nhiên thế ko biết, chẳng ngại như vừa nãy nữa)
Mình: Bún ốc ở đây ko có con con, đợt anh ăn ở quán đường Thái Thịnh, ốc toàn con thôi, kinh ơi là kinh!
Em: Đây là ốc Hải Dương anh ạ! (Nó vừa nói vừa ăn trông hài vô đối)
Mình: Hử?
Em: Ốc Hải Dương ý, ko có con!
Mình: Hử?
Em: ỐC HẢI DƯƠNG, nghe rõ chưa?
Mình: Hử?
Em: Thôi em ăn đây, kệ anh!
Mình: Hử?
(Mình cố tình trêu nó thoai)
Em: Trêu em à?
Mình cười: Sao nói ko đói?
Em: Ko ăn thì phí à?
Mình: Ừ, vậy ăn nhanh rồi ăn luôn hộ anh đi!
Em: Ko được…phần của anh, anh ăn đi!
Mình: Nhưng anh ko đói…
Em: Nhưng mà anh ăn mấy miếng rồi…em ăn thừa của anh à?
Mình: Thế thì cứ để vậy thôi…anh bắt em ăn đâu!
Em: Thôi để đấy em ăn!
(Đầu tiên tưởng nó nói đùa cơ, hóa ra tí nó ăn thật)
Sau khi nó ăn xong mình chạy ra chiếm phần thanh toán trước, lại chạy ra trc mình và cản…
Một lần nữa cái ngực nó lại chạm vào người mình làm mình đỏ mặt…
Mình: Em làm gì đấy?
Em: Để em thanh toán!
Mình: Em buồn cười nhở?
Em: Sinh viên còn sĩ!
Mình: Ặc, khinh anh nhở?
Em: Đấy là anh tự nói nhé!
Mình: Bác ơi cháu gửi tiền… rút bừa 1 đồng trong túi… (ối mẹ ơi, sao lại ra đồng 20k thế này)
Bác chủ quán: 30 ngàn cháu ạ!
Nó rút tờ 50k từ cái túi sách rồi đưa cho bác chủ quán trước!
(Mình ngại tái mặt)
Hai đứa bước ra khỏi quán…
Mình: giờ đi đâu em?
Em: Tùy anh đấy!
Mình: Em ko phải về nhà à? Bố mẹ lo lắng đấy!
Em: Anh này, sao anh nói thế? Em đã bảo là tối nay chúng ta là một đôi rồi mà!
Mình: Anh xin lỗi nhưng mà trời thì mưa thế này…
Em: Chúng mình tắm mưa nhé!
Mình: Nhưng…
Em: Đi mà anh (mặt nó nũng nịu tỏ vẻ đáng thương)
Mình: Ko được, kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cũng được…
Em: Tắm mưa 1 chút thôi mà!
Mình: Anh ghét mưa, nó làm anh luôn chậm chễ (Mình nói dối thôi, ai chơi thân với mình chắc biết thừa mình rất yêu mưa)
Em: Vâng, em yêu mưa! (Mặt nó buồn rượi, thất vọng)
Mình: Thôi được rồi, tắm mưa thì tắm mưa!
(Lúc này cũng khá tối rồi, mình nghĩ thôi thì chấp nhận ướt vậy…)
Em: Yêu anh thế! (Nó hơi kiễng chân, thơm vào má mình trước đám đông)
(Mình lại nóng hừng hực, mặt đỏ như gấc… mình cố tình ko để nó phát hiện bằng cách bước thật nhanh ra khỏi chỗ có ánh đèn chiếu vào)
Em: Đợi em cởi dép đã!
Nó cởi dép xong lon ton chạy theo, mặt vênh lên: Cầm dép hộ đại ca, mau :-w!
(CLGT? Mình mà phải cầm dép hộ á)
Em: Nhanh (nó quát to)
Mình: Ừ, thì đưa đây, sao em quát to thế, ng ta nhìn kìa!
Em: Con zai thằng nào cũng vậy, phải đánh vào sĩ diện mới chịu làm!
Mình: Em hơi nhầm rồi đấy…
Mình: Cầm lấy (mình hét to hơn)
Nó chạy trc, bỏ mình lại phía sau, một tay cầm dép 1 tay cầm chiếc dù đã cụp lại…
Mình đuổi theo chặn nó lại: Em muốn sao?
Em: Em chả muốn sao? Anh muốn sao?
Mình cười: Em lạ thật đấy!
Em: Ừ, anh cũng thế!
Mình im lặng, đi nhanh về đằng trước!
Em: Anh ko thấy vui à?
Mình: Em nghĩ em và anh đang ở seul và chúng ta đang là diễn viên chắc?
Em: Câu này hay thế, anh học ở đâu đấy?
Mình: Thôi anh ko muốn nói nữa…nhà em ở đâu? anh gọi xe ôm hay taxi cho em!
Em: Em ko nói!
Mình: Ko nói thì anh đi! Kệ em…
Em: Anh đi đi, kệ em!
Mình: Em cầm dép đây, cầm ô đây…
Mình bước thật nhanh về phía ngược lại, phía đi tới bến xe Gia Lâm.
Một bước, hai bước…rồi nhiều bước!
Ôi chết cha, laptop của tôi  khổ thân mình rồi, quên mất là cái laptop của mình còn trong tay nó!

Quay lại thì nhục mà bước tiếp thì mất laptop à! Lấy hết can đảm chuẩn bị quay lại…
1…
2…
3…
Quay lại…
Ơ, nó cũng quay lại nhìn mình kìa!
Em (hét to): Em biết anh sẽ quay lại mà!
Mình (hét to): Vì em còn cầm lap của anh đấy!
Em (hét to) : Hả?
Mình (hét to): Hả cái đầu em!
Em (hét to) : Em yêu anh mất rồi!
Mình im lặng, định quay đi, trong đầu nghĩ thoáng qua thôi chấp nhận mất anh bạn thân thiết vậy…thở dài rồi quay lại, bước tiếp.
Em (hét to) : Anh khinh em đúng ko? Anh khinh em vì em bị căn bệnh đó đúng ko? Anh là đồ tồi!
Mình bước đi tiếp, kệ lời nó nói…
Em (vẫn hét to) : Trả lời em đi, 1 câu thôi cũng đc!
Lúc này mình thực sự ko còn hiểu mình đang nghĩ cái gì nữa, mình sao có thể yêu một người bị HIV chứ?
Chuyện này đến quá nhanh, quá gấp gáp và dường như cả 2 đều chỉ như đang bị say nắng giữa một cơn mưa mùa hạ!
Mình (vẫn đi tiếp nhưng hét to) : Anh xin lỗi, nếu quay lại…anh sẽ ko thể…

Tôi thú nhận mình là một kẻ đa tình, tôi luôn bị dao động trc những cô gái dễ thương, nhưng ko phải ai trong số đó tôi cũng thích, cũng yêu hay cũng tán tính. Tôi tin vào duyên số vì vậy tôi ko bao giờ đi tìm kiếm tình yêu! Nhưng lúc này đây…tôi dường như đang xao xuyến vì 1 người con gái ngang qua đời tôi 1 thời gian ngắn ngủi…

Tôi vẫn bước đi và tiếng mưa cũng đã làm tôi và em ko còn nghe rõ nhau nói gì nữa!

“Sao em ko nói gì nữa? Em có sao ko? Ai sẽ đưa em về? Liệu em có ngất ko? Em có tuyệt vọng ko?” Từng bước chân lại có hàng tá câu hỏi hiện ra trong tôi…
Rồi, tôi quay lại…
Chỉ còn hàng cây và em ko còn đứng đó…
Tôi vội vã chạy lại chỗ em và tôi đứng lúc nãy…hốt hoảng, tôi nhìn về mọi phía…
Tôi hét to :”Yến ơi” 1 lần, 2 lần rồi 4,5 lần!
Vẫn ko thấy em đâu!

Thất vọng vì ko thấy em, thất vọng vì bản thân, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè mặc cho những hạt mưa cứ rơi và dòng dòng chảy…

Một cái vỗ vai, vội quay lại…
Vẫn ngón trỏ đó, chọc vào má tôi…
Tôi biết rằng đó là em!
Tôi và em cùng đứng dạy…tôi quát lên:”Em đi đâu thế hả?”
Em:”Thì em đứng sau cái cây này nãy giờ, tại anh ko chịu để ý đó chứ”
Tôi im lặng…
Em: Sao anh quay lại?… Anh yêu em rồi đúng ko?
Tôi vẫn im lặng…(thầm nghĩ sao số mình lại rơi vào cái hoàn cảnh trớ trêu này hả trời, bao nhiêu cô xinh xắn ko động lòng lại động lòng ngay cái cô bé mà mình chẳng biết gì về cô ta và cô ta lại còn nói cô ta bị HIV nữa chứ)
Em: Em biết mà! Em thích phim Hàn Quốc lắm và em tin một ngày em cũng sẽ được giống như vậy…
Tôi chỉ còn biết : Ừ
Em cầm tay tôi kéo tôi đi tiếp về phía mà em đã chọn…
Em vui vẻ và cười rất hạnh phúc, từng hạt mưa lăn dài trên đôi má em…tôi nhận ra rằng “Em đang khóc”
Tôi vẫn tiu ngỉu, chả biết là mình đang làm cái gì nữa… tôi đang đi cùng em vì cái laptop hay vì tôi muốn vậy?
Chắc là vì cả 2…
Thấy em vui vẻ như 1 đứa trẻ, tôi cũng vui…thôi thì kệ đó, muốn đến đâu thì đến…tôi nghĩ vậy là đi cùng em!
Em: Anh cõng em nha, em mỏi chân (lại cái vẻ mặt nũng nịu trẻ con)
Tôi nhăn nhăn…
Em: Ko cõng thì thôi…
Tôi: Ai nói ko cõng đâu…
Em nhảy luôn lên lưng tôi, cười khúc khích!
Nghẹn cổ mà ko dám nói s
Tôi: Sao em nặng thế…?
Em: Người đẹp, dáng chuẩn mà
Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này rồi!
Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa đầu tôi lên và ra lệnh :” Ngựa kia, thẳng tiến”
Tôi :” Á, em làm cái trò gì thế con bé này…bỏ đầu anh ra, nghẹn, anh giết em giờ!
Em vẫn cứ làm vậy kệ những lời tôi nói…
Em ra lệnh tiếp :”Zô, zô”
“Cái dép của em, và cái túi sách nữa nó cứ đập vào ngực anh, đau lắm” tôi nói!
Em hét to :”Thả ta xuống”
Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl ra…teen thế là cùng, anh còn kém em 1 tuổi mà anh chẳng teen như vậy đâu!
Em lại hét to :”Cầm đây cho ta” rồi em đưa cái túi sách và cái dép cho tôi…ặc ặc!
“Cúi xuống” vừa hét em vừa nhảy lên lưng tôi!
Clgt? con ranh con này, khổ thân mình, biết thế vừa ăn bát bún ốc đó rồi 
Tôi:”Sao số mình nó khổ thế này, biết thế lúc nãy đi luôn cho rồi”
Em: Đi thì mất laptop à ) rồi em cười với vẻ mãn nguyện!
Tôi : Em nghĩ anh như vậy à?
Em: Ừ đó, sao nào?
Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao!
Em: Ha Ha, đồ dối trá!
Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải Phòng mà…
Em: Sao giờ mới nói hả tên kia…
Tôi: Có ai hỏi đâu!
Em: Mi ở chỗ nào HP?
Tôi: Em đừng gọi anh là mi nữa đc ko?
Em: trả lời đê…
Tôi: Thủy Nguyên!
Em cười to và nói: Ko biết
Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy giờ rồi?
Em lại cười lớn: Ko biết
Bó tay với con bé này…
Tôi bực mình nói : Ê con bé này, em biết anh chưa ăn gì đúng ko?
Em nhảy ngay xuống: chết em quên, mình đi ăn tiếp đi!
Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á?
Em: Vâng, anh đói mà!
Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo thì ướt!
Em: có sao đâu?
Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo trong màu gì rồi đấy!
Em: màu gì?
(Sao con bé này nó máu thế?)
Tôi: Em mặc áo trong màu đen và quần trong chắc cũng thế!
Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên: Em ko biết đâu… tại anh đấy!
(Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ trẻ)
Tôi: Hỏi chấm?
Em: Anh biết em mặc bên trong màu gì rồi, em cũng muốn biết!
(Á, con này sao nó dã man thế hả. mình cứ tưởng nó kêu cái gì cơ?)
Tôi: Anh xin em!
Em lại cười, chỉ tay vào tôi và nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ kì thế nhở?
Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì? Ngố mà anh biết em mặc áo trong màu gì?)
Em: Kệ chứ, chúng mình cứ vào quán vỉa hè đánh chén đã!
Tôi thở dài, buông xuôi nghe lời…
Trong quán ăn vì đói nên cứ ăn thôi chả nói cái gì cả, chỉ có điều lần này tôi đã tranh đc cái chân trả tiền!
Ra khỏi quán, hỏi lão xe ôm: bác ơi cho cháu hỏi mấy giờ rồi ạ?
(Tại mưa nên mình để di động trong cái túi sách của Yến nên phải hỏi giờ)
Xe ôm: 8h30 rồi cháu, có về ko bác trở về, kẹp 2 luôn cũng đc!
(mẹ thằng xe ôm, nói thì nói sao cứ nhìn cẳng người ta?)
Em: Mình đi tiếp nhé anh
Em kéo tay lôi tôi mặc kệ tôi nói lảm nhảm…
Tôi: Em lạnh ko?
Em: Em có!
Tôi: Anh mặc có 1 áo thôi…
Em: Em chẳng cần, áo anh cũng ướt mà!
Tôi: Vậy thôi!
Em: Anh chưa bao giờ yêu ai hay chưa bao giờ xem phim tình cảm à?
Tôi: Xem đầy, yêu đầy (sĩ diện chém bừa)
Em: vậy mà ko biết phải làm gì sao?
Tôi hiểu ý liền, chắc muốn mình ôm đây…
Tôi: Thế em bị thần kinh à? Vừa đi vừa ôm chắc?
Em: Vậy kiếm chỗ nào ngồi là đc? Trạm xe bus đằng trc kia kìa!
(Lần này thì đi hẳn rồi, chẳng nhẽ phải ôm nó thật à? Thực ra cũng thích thích nhưng mà mình đã ôm ai bao giờ đâu, hjx hjx)
Em chạy thật nhanh đến đằng trc ngồi chờ tôi từ từ bước tới…
Tôi ngồi co ro, bỗng tôi phát hiện ra là đã mất cái ô: Ơ, ô đâu em?
Em: Em ko biết, anh cầm mà!
Tôi: Thôi chết chắc để ở gốc cây đó rồi
Em: thôi bỏ đi, đằng nào cũng ướt hết rồi
Tôi: Mà sao mưa lâu thế nhỉ?
Em: Càng thích chứ sao?
Tôi: Em về muộn bố mẹ ko mắng à?
Em: Anh đúng là chả để ý gì cả? Em nói từ lúc gặp là em là người Thanh Hóa ra đây làm việc mà, bố mẹ em ở quê hết rồi. Em ra đây ở cùng họ hàng xa, nhưng mỗi tháng em đều phải trả tiền phòng, 2 vợ chồng họ chẳng bao giờ quan tâm em về sớm hay muộn hết!
Tôi: Vậy à!
Em: Vâng! Còn anh? Chắc anh cũng ở trọ đúng ko?
Tôi: Anh ở nhà thằng bạn mãi Thạch Thất cơ, xã Tân Xã, Thạch Thất đó…
Em: Hì, em ko biết…
Tôi: Hay mai qua đó chơi với anh!
Em: Em cũng ko biết nữa…
Tôi: Sao lại ko biết! Mai em bận làm à?
Em: Ko, nhưng em có chút việc…
Tôi: Ừ, vậy để khi khác!
Chúng tôi im lặng…chừng 5 phút…bỗng!
Em tựa đầu vào vai tôi…
Em: Anh à! Anh ơi!
Tôi: Ừ, anh đây!
Em: Em bị HIV đấy…
Tôi: Ừ, em nói 2 lần rồi! Lần này là lần thứ 3
Lại im lặng, chẳng ai nói vs ai câu gì…
Khoảng vài phút sau, tôi cất tiếng trc: Em lạnh ko?
Em: Em ko
Tôi: Ừ
Em: Anh muốn ôm em à!
(Sax, mình làm gì có ý đó)
Tôi: Đâu..ko có!
Em: Đặt tay lên vai em đi, kéo sát em vào phía anh đấy!
Tôi: Em có lạnh đâu (chết cha mình roài, con này nó muốn là thể nào nó cũng bắt mình làm bằng đc cho coi)
Y như rằng..
Em: Làm đi, mau, đừng để em hét lên!
Tôi làm theo em bảo!
Em nhắm mắt lại, dụi đầu vào bờ vai gầy nhơ xương của tôi…
Em: Sao anh gầy thế nhở?
Tôi: Ừ, anh có 53 cân
Em: Em 49, ha ha
Hai đứa cùng cười…sau tiếng cười là sự im lặng kéo dài…
Chẳng hiểu mình đang làm gì nữa, tay tôi khẽ sờ chán em…may quá, ko ốm!
Tôi khẽ vén vài sợi tóc xõa xuống của em lên vành tai…
Tay tôi hơi run run khiến em khẽ cười và cất tiếng: Sao anh ngốc vậy nhở? Em chắc chắn đây là lần đầu tiên anh yêu đúng ko?
Tôi: Ừ (chả hiểu sao lúc đó run quá lại nói ra câu này)
Em: Em cũng thế…
(Nghĩ thầm, lại chém gió…chắc qua tay đầy anh rồi)
Em: Anh ko tin em à?
Tôi: Ừ
Em: Em cũng nghĩ thế…
Tôi: Ai cũng nghĩ thế…
Em: Nhưng em nói thật đấy anh ạ… anh là fisrt love của em!
Tôi: ?????????????????
(nó nói chữ phớt lớp giọng ngạt mũi thành phát láp làm mình khó hiểu, vài giây sau mới nghĩ ra)
Tôi: Ừ!
Em: Tin em đi!
Tôi: Ừ, anh tin em!
Em: Ôm chặt em vào lòng đi, em sẽ nói cho anh biết về em!
Tôi: Ôm thế nào cơ? Ôm như cũ hay là anh phải quay mặt lại phía em!
Em cười lớn và nói: Cứ ôm như vậy nhưng sát hơn và chặt hơn đi…
Tôi: Ừ, thế này hả?
Em: Chặt nữa đi!
Tôi: Ok?
Em: được rồi anh ạ!
Em: Anh là người con trai đầu tiên ôm em đó…
(Sax, lúc này mình thầm nghĩ chả biết chém hay thật)
Em và tôi lại im lặng vài phút…
Mưa đã nhẹ hạt dần dần…
Em khẽ ngước mắt lên nhìn tôi…
Bống nhiên em gạt tay rôi khỏi người em…
Em: Anh à, em muốn nằm ra ghế và gối đầu lên đùi anh để có thể nhìn thấy khuôn mặt anh!
Tôi: Em điên à? Tí có ng đến thì sao?
Em vẫn làm như em muốn và ko quên nói câu: Kệ
Tôi đành chiều em…thực ra lúc này tôi mới ngắm khuôn mặt em 1 cách rõ ràng nhất…
Xinh thật đấy, em trắng, mắt nâu, mái tóc dài màu hạt dẻ…môi đỏ tự nhiên…
Đột nhiên em nói: Anh à, em yêu anh suốt đời nhé…còn anh, yêu em hết tối nay thôi…
Tôi: Ừ! (Thực ra tôi chỉ rung động nhẹ, tôi nghĩ ko phải tình yêu là như vậy)
Em ngắm tôi một lúc lâu rồi khẽ nhắm mắt…
“Anh à, chắc anh nghĩ em rất dễ dãi và lẳng lơ đúng ko?” em nói!
Tôi: Ừ, đã có em khiến anh nghĩ vậy…
Em: Anh đừng nói gì và nghe nói em này…
Tôi: Ừ
Em mở mắt lừ tôi: Đấy, anh lại vừa nói…
Tôi im lặng…
Em nhắm mắt và cầm tay tôi đặt khẽ lên má em…
Em:
“Đừng hỏi tại sao em yêu anh nhé anh…
Em yêu mưa, yêu mưa lắm anh ạ!
Ngay từ khi anh bước vào khách sạn, anh nói chuyện với tụi em và sau đó nói chuyện với em, em đã thích anh rồi… Anh giống mưa lắm…em chắc chưa ai nói với anh như vậy đúng ko? Em đã ngỡ cơn mưa này mang anh đến với em đấy…”
(ặc ặc, lãng mạn thế, lãng mạn đến khó tin em ơi)
Em:”Em là con 1, bố em là bác sĩ quân y, mẹ em cũng vậy…trc khi sinh em, bố em đã bị HIV do 1 tai nạn nghề nghiệp, ông không hề biết cho đến một ngày ông đi hiến máu nhân đạo và khi đó thì mẹ em đã mang thai em – đó là chuyện cách đây 19 năm rồi anh ạ, khi đó gia đình em đều sống ở Hà Đông, chỗ viện 103 bây giờ đó anh. Em nghe mẹ em kể lại là bố em tuyệt vọng lắm, ông ko còn mặt mũi nào gặp đồng nghiệp nữa và ông đã quyết định ko làm trong quân ngũ nữa vì lời ra tiếng vào… gia đình em chuyển vào nam sống 1 thời gian sau đó chuyển về Thanh Hóa, khi chuyển về Thanh Hóa em đã 4 tuổi rồi.
Khi em đủ lớn để biết mình mang trong người căn bệnh thế kỉ thì cũng là lúc hàng xóm, bạn bè hắt hủi em, chúng nó ko chơi với em…
Em sống trong sự tủi nhục, xa lánh bởi lũ trẻ cũng như những ng lớn tuổi tới năm em 15 tuổi và em ra Hà Nội học cấp 3 với sự ngậm ngùi của cha mẹ.
Nhà em nghèo lắm, bố mẹ bỏ nghề về làm nông, 3 năm em học cấp 3 ở Hà Nội bố mẹ phải gửi tiền đều đặn hàng tháng, em nhớ như in mới đầu thì mỗi tháng 1 triệu rưỡi, sau đó thì 1 triệu 2 rồi dần dần chỉ còn 1 triệu, em phải đi làm thêm ở một số quầy bar để thêm tiền ăn học… và tiền thuốc men của mình!
Mỗi năm em chỉ dám về thăm nhà một lần…nỗi nhớ bố mẹ dần dần cũng nguôi đi bởi những bon chen cuộc sống…
Em cứ tự cười, tự vươn lên…anh thấy em dũng cảm ko?
Khi em làm ở bar, em đã gặp đủ loại người, có người xấu, kẻ tốt…ở nơi đó đã dạy em đủ mọi thứ mà thầy cô ko bao giờ có thể dạy…và em nghĩ anh cũng nhận ra điều đó qua cách em nói chuyện!
Tình yêu đối với em thật sự là một thứ mà em chưa bao giờ mơ tới…lý do tại sao anh cũng biết rồi đó!
Căn bệnh này ko cho phép con người ta được yêu…Vậy mà em đã yêu anh đấy…nhanh thật nhanh…em xin lỗi vì em không được như những người con gái khác, em ko có thời gian nhiều như họ vậy nên em đã bỏ mặc suy nghĩ của anh, em ko cần biết anh nghĩ thế nào về em… tốt cũng đc, xấu cũng đc…
Anh biết ko? Anh là người đầu tiên mà em dám nói ra bí mật của mình đấy…
Em đã đánh cược với số phận 1 lần và em đã thắng, phần thưởng của em chính à anh đó, à ko, là một buổi tối được bên anh đó!
Nếu lúc nghe em nói xong anh hất em ra, kêu to lên thì anh biết em sẽ làm gì ko? em sẽ chạy ra đường và đâm đầu vào 1 chiếc ô tô ngay tức khắc…
Cám ơn anh vì anh đã ko làm vậy!
À, anh ơi, năm nay em 19 tuổi, anh nghiên cứu về HIV/AIDS vậy anh biết em sống được bao lâu nữa đúng ko? Anh trả lời em đi!”
Tôi: ừ, anh biết…em yên tâm đi, nếu em uống thuốc đều đặn thì em sẽ ko sao hết cả! em sẽ sống lâu như ng bình thường mà!
Em nhìn tôi khẽ cười :”Đồ nói dối, bệnh của em em lại ko biết à, thôi chẳng cần anh nói thật đâu…”
Tôi: Ừ…nhưng em đừng nghĩ nhiều làm gì…hãy sống vui vẻ như vừa nãy ý
Em: Anh mong em sống như vậy thật sao?
Tôi: Ừ, nếu em sống như vậy thì bệnh tật sẽ được đẩy lùi đó…
Em: Vâng, em vẫn sống như vậy mà (Mắt đượm buồn)

Sau khi em kể chuyện của em, tôi không hỏi thêm gì nữa…(Có lẽ lúc này là lúc mình lơ đãng nhất, trong đầu biết bao nhiêu là suy nghĩ về em, về căn bệnh của em nhưng tôi lại hoàn toàn không hỏi em thêm 1 câu hỏi nào nữa…)

Tôi im lặng nhìn về phía bên kia đường, một căn nhà đã đóng cửa…
Tôi khẽ hôn lên chán em…rồi nói:
“Yến này! Chúng mình ngồi đây gần 1h rồi và mưa cũng đã tạnh rồi đấy”
Em: Em buồn ngủ anh ạ!
Tôi : Không được ngủ, tối nay em gạ anh đi dạo mà…
Em : Vậy cõng em, em mới đi…
Lần này tôi tự nguyện cõng em…
Hai đứa ướt như chuột cõng nhau đi trên vỉa hè khiến bao con mắt phải ngó nhìn!
Em: Anh à, em hạnh phúc!
Tôi: Ừ…anh cũng thế (thực ra tôi cũng ko biết là có phải như vậy ko, nhưng tôi vẫn cứ đáp lại em như vậy”
Em: Em vui lắm, chúng mình đi đến chỗ đông người nhé, cho bọn họ thấy, tối nay em là người hạnh phúc nhất, em được người yêu cõng, được đi dưới mưa cùng người yêu và còn được ăn tối cùng người yêu nữa chứ…
Tôi cười và nói to : Ok! Tối nay em muốn gì cũng đc!
Em: gần 10h rồi, chúng ta sẽ đi đến sáng mai nhé…
Tôi: Ko được, em phải về nghỉ ngơi chứ…
Em: Em nghỉ trên lưng anh là đc rồi, hay anh ko muốn cõng em? Để em xuống đi bộ…
Tôi: Ko phải thế, anh sợ em bị cảm lạnh, ngấm nước mưa mà!
Em: Em ko sao…
Tôi: Vậy thì qua đêm!
Em: Eo ơi, qua đêm với anh á? Anh đã cưới em đâu?
Tôi: Em nói gì thế, ý anh là chúng mình đi cùng nhau qua đêm…
Em: Ngốc, em đùa đấy!

Hai đứa ko nói gì nữa, tôi cõng em giữa dòng người tấp lập mặc cho mọi người nhìn chúng tôi và nghĩ chúng tôi ra sao…lúc này thứ quan trọng nhất với tôi là nụ cười của em…chỉ cần làm em vui, làm em cười, bù đắp được lại những gì em đã mất mát tôi sẽ làm hết…

Đi đến một cái cây, chăng đèn, thấy một đôi đang chụp ảnh…tôi biết ngay là em sẽ đòi tôi chụp ảnh cùng em!
Em:”Lấy máy em chụp, máy em có đèn flash”
Tôi: Ừ, nhưng mà chúng mình chụp thế này sẽ chẳng lấy đc cả cái cây, đứng lui lui ra như đôi kia kìa!
Em: Vâng
Cái đầu tiên chụp thì tôi và em bị mất nửa đầu…
Em cười lớn: Ha Ha, 2 con ma nửa đầu!
Tôi: Để anh chụp cho…

1 cái, 2 cái, 3 cái… 3 cái được 2 cái, 1 cái hỏng…

Em nói : chụp nữa đi anh, chúng mình nhờ đôi kia chụp kìa!
Tôi: Anh ơi, anh làm ơn chụp hộ bọn em đc ko ạ!

1,2,3 …Ok rồi em!

Em: cái này đẹp này!
Tôi: Bắn sang máy cho anh đi
Em: Ko…
Tôi: sao lại ko?
Em: Sau buổi tối hôm nay, quên em đi…
Tôi: Ừ…(bình thg thì tôi bật lại ngay nhưng chả hiểu sao hôm nay lại ngoan ngoãn vậy)
Em: Chúng mình đi tiếp nhé anh!

Tôi cõng em đi hết phố này đến phố khác, cho tới khi lưng mỏi nhừ…tôi đoán giờ cũng phải đến 1,2h sáng rồi…

Em:”Anh ơi, chúng mình về khách sạn đi”
Tôi :” Hả? về đó làm gì? Khách sạn nào” (Mình nghĩ bậy bạ đây)
Em: Về đó cho anh nghỉ? khách sạn em làm đó…
Tôi thực sự cũng rất mệt rồi…
Tôi: Ừ, vậy cũng đc…
Em: Thôi ko cần cõng em nữa, em muốn đi bộ…
Tôi mừng thầm…
Em: Thích quá còn sĩ diện…
Tôi: Em cứ làm anh xấu hổ thôi
Em: Xấu hổ với em thì có sao đâu, em là người yêu anh mà…!

Tôi chủ động cầm tay em và đi…
Một đôi nam nữ lặng thầm nắm tay nhau đi trên con đường đã vắng người qua lại…

Cả đoạn đường dài về tới khách sạn em hồn nhiên hát như một đứa trẻ, tôi thì im lặng đi cạnh em, thỉnh thoảng khẽ cười và nhìn trộm…

Về tới khách sạn…
Em lấy laptop đưa tôi, đưa tôi vào 1 căn phòng trên tầng 4 và nói: anh vào đó quấn khăn và đưa quần áo em đi giặt và sấy khô cho…
Tôi: Còn em?
Em: Em cũng thế? chẳng nhẽ em ở chung với anh chắc?
Tôi: Ko, ý anh ko phải vậy..
Em: Thôi nhanh lên anh…
Tôi: Ừ, đợi anh một chút…
Em: Em ngồi giường đợi…

Thay xong tôi bước ra…

Em lại cười lớn làm tôi ngại chín mặt : Sao anh gầy thế nhỉ?
Em: Em xuống đây, anh nghỉ đi…
Tôi nằm xuống giường và suy nghĩ về buổi hôm đó…
Suy nghĩ về những gì em nói…về tình cảm của tôi dành cho em…liệu nó có phải tình yêu?
Và nếu là tình yêu thì chúng tôi sẽ ra sao? đi đến đâu?
Tôi vốn là kẻ suy nghĩ nhiều…

Nằm đó một lạt chưa đầy 1 tiếng thì em cầm quần áo đưa tôi và khé kiễng người nói vào tai tôi:”giờ em cũng biết anh mặc màu gì rồi nhé”

Tôi ngại nhưng vẫn cố gắng đáp lại :”Với ai em cũng có thể nói những lời như vậy à?”
Em:”Vâng, nhưng ko phải ai cũng biết em mặc cái đó màu gì như anh đâu”

Tôi ko còn biết nói gì nữa…đi vào nhà tắm và mặc quần áo rồi bước ra…

Em nhảy lên giường và nói : Ngủ thôi chồng yêu!
Tôi: ? Ngủ với em á?
Em: Vâng, vợ chồng mình ngủ với nhau!
Em: Anh hãi à! Nhìn mặt là biết mà, thế mà bảo …
Tôi: bảo gì?
Em: bảo yêu nhiều rồi!
Tôi: Anh còn nguyên tem…
Em cười to: Em cũng còn thưa ông xã!
Tôi chẳng biết nói thêm gì nữa…
Em: lên đi mau…
Tôi: Thôi em ngủ trên giường anh ngủ dưới đất…
Em: ko thích! Lên mau (quát tôi)
Tôi: Nhưng mà…
Em: nhưng mà sao? (vẻ mặt nghiêm nghị)
Tôi: Ừ, anh biết rồi…
Tôi khẽ ngồi lên giường…
Em ôm lấy cổ kéo tôi xuống…và đè lên người tôi…
Tôi : Em…em làm gì thế?
Em lại cười lớn: Trông anh kìa…
Tôi: Em biết đấy, chuyện này quá sức tưởng tượng…
Em: Em đùa đấy, thôi ngủ đi, đừng có động vào người em…
Tôi thở phào… ôi suýt chết…
Tôi nằm chằn chọc nhìn em ngủ…
Lúc ngủ em giống như một thiên thần vậy…
Thật đẹp…
Dường như tôi bị cái vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng và cái tính cách bạo dạn, tinh tế của em lôi cuốn mất rồi…
Có lẽ nào tôi đã yêu em?

Sau đó tôi thiếp đi lúc nào ko biết…
Khi tỉnh dạy thì trời đã sáng rồi…rôi giật mình bật dạy, không còn thấy em bên cạnh nữa…
Nhìn về khắp phía…em đâu rồi?

Đầu giường có 1 tờ giấy gì đó???
Tôi lấy tờ giấy, và đọc…

“Em xin lỗi vì đã ko đánh thức anh dạy…
Cảm ơn vì đã cho em được yêu anh…
À, hôm qua em giặt quần áo bằng tay cho anh đó, may mà em giặt bằng tay ko thì usb và tiền trong túi anh đã bị nát hết bởi máy giặt…em để tiền về nguyên vị trí cũ rồi…usb em để trong túi laptop! Còn chiếc điện thoại em cũng sấy khô cho anh và để ở túi ngoài laptop của anh đó
Anh này, hãy quên chuyện tối qua và quên em đi nhé!
Em đi đây…đừng cố tìm em!
Em sẽ yêu anh suốt đời!”

Chuyện gì đang xảy ra với tôi đây?
Tay run run cầm tờ giấy…
Một cảm giác hụt hẫng vô cùng…sụp người xuống…im lặng…

Tôi vội bật dạy chỉnh quần áo và đi xuống quầy lễ tân…với hi vọng vẫn còn nhìn thấy một thiên thần với tà áo dài đỏ vẫn đứng đó…
Nhưng không…
Nhìn khắp, tôi không còn thấy em nữa…

Vội vã đi hỏi nhân viên quầy lễ tân bằng 1 thái độ cực hoảng hốt và sốt sắng…
Tại sao? Sao không ai nói về cô ấy cho tôi biết? Họ đang dấu tôi hay họ không biết thật sự?

Tìm mọi cách hỏi những đồng nghiệp khác, phòng nhân sự rồi cả giám đốc khách sạn về em
Nhưng cuộc đời là vậy…một màu đen bao trùm trước mặt tôi, tôi hoàn toàn không tìm được một chút gì về em ngoài quê quán, họ tên, ngày sinh từ tay giám đốc khách sạn…

Thẫn thờ bước ra…
Nhìn thấy chiếc ghế kia, chiếc ghế mà em đã ngồi cạnh tôi, tôi chợt nhớ ra rằng em đã nháy máy tôi…
Tôi vội rút điện thoại ra và kiểm tra lại những cuộc gọi nhỡ….
Chuyện gì đây? Sao không còn cuộc gọi nhỡ nào?

Lại thẫn người, tôi hiểu ra rằng em đã xóa số của em trong điện thoại tôi…

Bước chân ra khỏi khách sạn…một dòng nước mắt khẽ lăn dài trên má…
Ngồi sụp xuống một gốc cây bên vỉa hè như một kẻ hành khất mất hồn…trước mắt là dòng xe cộ tấp lập…

*Tiếng nhạc chuông*

Có tiếng điện thoại reo, tôi vội rút điện thoại….(Lúc này hi vọng đây là cuộc điện thoại từ em…)

Trên màn hình hiện lên chữ “Quỳnh ST” – (Cô em nhận của tôi ở TT)
Không buồn nghe nhưng đêm qua đã ko về rồi…tôi liền bắt máy
Tôi: Alo, anh đây!
Quỳnh: Sao hôm anh qua ko về? Bố em hỏi anh suốt!
Tôi: Anh xin lỗi, anh nhỡ xe!
Quỳnh: Anh đang ở đâu thế? Sao nghe giọng anh khác thế!
Tôi: Anh đang ở XXX, một lát nữa anh về giờ…
Quỳnh: Về nhé, cả nhà sẽ đợi anh về ăn trưa cùng…
Tôi: Ừ, anh biết rồi…

Tôi cứ ngồi vậy nhìn dòng người qua lại…rồi…
Lại có điện thoại…
“Dung ST” (Cũng là cô em nhận của tôi ở TT – Cô này là cô chị)
Tôi: Alo, anh đây!
Dung: Anh đang ở đâu thế? sao hôm qua ko về?
Tôi: Ừ, anh có chút việc về muộn, anh bị nhỡ xe, hôm qua mưa mà!
Dung: Anh về nhé, hôm qua bố em mong anh suốt. Về đi nhé, em đợi anh về chiến cờ vua )
Tôi: Ừ, anh biết rồi!

Ngồi thêm 15 phút tôi đứng dạy và ra bến xe, suốt dọc đường tôi vẫn cố nghĩ lại từng lời em nói và tìm cách để tìm ra địa chỉ của em!
Phải gần 1 giờ đồng hồ sau tôi mới đến Thạch Thất…
Thấy tôi về đến ngã 3, bác Kiên làm xe ôm gần đó chạy tới và hỏi han đủ điều sau đó trở tôi về nhà…
Cả nhà thấy tôi như kẻ mất hồn, bác Kiên ra hiệu cho mọi người và chẳng ai hỏi thêm câu gì nữa…
Tôi nằm vật ra giường cho tới khi Dung và Quỳnh đi học về…
————————————————————————————-
Vài tuần sau, tôi có nhờ ông anh họ làm bên An Ninh đến K/S một lần nữa để hỏi về Yến, kết quả vẫn vậy…
Ngoài Họ Tên, Quê Quán, Ngày tháng năm sinh…tôi không thể tìm được gì nữa…
Tôi vẫn còn nhớ ông anh họ nói lại rằng :” Lão giám đốc bảo con bé ý có người quen xin vào, nhưng mà không phải xin qua tôi mà xin qua phòng nhân sự”
Và dĩ nhiên anh họ tôi đã dò hỏi bên Phòng Nhân Sự nhưng không 1 ai đứng ra nhận…
Phải chăng đây là 1 sự chuẩn bị của cố ấy? Trước khi đi cô ấy đã làm mọi việc để tôi không còn tìm được cô ấy?
Cũng phải, em vẫn là 1 người con gái thông minh, tinh tế như lúc đầu gặp anh…

—————————————————————————————
Tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó…
Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau…nhưng sau cơn mưa – khi trời bừng sáng…cũng là lúc em rời xa tôi…
Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa…tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh!
Em – người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất…
Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây…sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi…
Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em…và đe dọa đến sinh mệnh em…nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ…em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình…
Có một sự thật là tôi ko thể quên em…mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em…
Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt :”Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?”
Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em…và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em!

Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai nữa… điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng :”Anh yêu em” cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi…

———————————————————————

Mình và gấu đều là dân Kiên Giang. Mình hơn gấu 5 tuổi.

Khi kể ra những dòng này mình thực sự bị điên.

Mình và gấu nhà gân nhau. Nhà gấu khá khó khăn. Mình đi làm trước nên lo cho gấu học đại học, mua sắm cho gấu tất cả các vật dụng cần thiết như xe máy, laptop, v.v…

Không phải gấu nhận lời yêu mình vì mình có tiền. Mà là 2 đứa thương nhau từ lúc gấu học lớp 10.

Yêu nhau 7 năm, ra trường gấu đi làm được 1 năm. Hai đứa đều làm ở Rạch Giá. Mặc dù gấu cao và đẹp nhưng mình rất tin ở gấu, mình chưa bao giờ ghen hay đại loại thế.

Trưa nay gấu nhắn mình vào 4h ghé qua rước gấu (đi làm về, gấu làm kế toán ở ngân hàng). 3h gấu nhắn lại bảo anh khỏi rước em nghe.

Mình chọc là chắc lại đi la cà ăn uống với hội bà tám chứ gì. Gấu bảo ừ.

Mình chờ tới 5h30 nhắn hỏi gấu đi ăn xong quên anh luôn nha. Không thấy gấu trả lời. Chờ một hồi mình sợ có việc gì nên gọi hỏi con nhỏ bạn của gấu. Nhỏ bạn nói đâu có đi ăn gì đâu, vừa nãy gấu rủ đi hát karaoke ở quán A mà.

Tại sao gấu nói dối mình? Mình suy nghĩ lát, tặc lưỡi bảo kệ. Một hồi nghĩ thế nào đấy thì mình lấy xe chạy lại quán karaoke.

7 năm trời mình chưa từng hành động như thế. Mình hỏi nhân viên phục vụ xem chủ nhân của cái xe này (xe gấu) đang ở phòng nào. Mình đi nhanh lên tầng 2. Tới phòng của gấu đang hát.

Phòng karaoke có ô kính nhỏ có thể nhìn vào trong. Mình nhìn vào. Các bạn biết mình thấy gì ko. Thằng giám đốc đang vòng tay ôm eo gấu hát, tay gấu cũng vòng qua ôm eo nó.

Mình đang đei6n và run rẩy khi gõ những dn2g này. Mình xô cửa vào. Mình đứng d0a61y, nhìn gấu và thằng kia. Gấu và thằng kia đều sững sờ. Mình ko chớp mắt, sau đó mình quay đi.

Các bạn bảo mình phải làm sao bây giờ. Có lẽ trên đời nay chả có ai bất hạnh như mình cả. Từ nãy tới giờ mình như ngườ mất hồn. Mình sẽ nói gì với gấu và gia đình gấu đây?

7 năm yêu nhau, 7 năm yêu nhau, 7 năm yêu nhau, 7 năm yêu nhau, mình đã làm rất nhiều thứ cho gấu, rất nhiều lúc gấu thấy hạnh phúc. Vậy mà.

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

UPDATE

nãy giờ mình nằm trên giường. gấu đã gọi 37 cuộc, mình ko nghe, tắt âm, tắt rung nhìn cái đt sáng đèn. gấu đang ở ngoài cửa phòng. gõ cửa nãy giờ, mình chỉ im lặng.

mình chỉ muốn nằm, từ chiều giờ chưa ăn gì cả.

UPDATE

các bác ko biết đâu. lúc đ1o trong phòng karaoke chỉ có gấu và thằng giám đốc. mình hay chở gấu đi làm nên biết mặt th8an2g giám đốc này mà.

gấu ngồi ngoài cửa 3 tiếng đồng hồ rồi về. mình chả biết phải nói gì nữa. cũng ko biết phải làm gì bây giờ.

các bạn ko biết đâu. lúc đó trong phòng karaoke chỉ có 2 người. cả 2 vòng tay ôm nhau mà, trên bàn đâu có bia bọt gì mà bảo do xỉn hay say.

thực sự khoảnh khắc ấy có thể trở thành nỗi ám ảnh suốt đời của mình.

mình ko thể tin ai được nữa. mất niềm tin thì sống rất khở sở các bạn à. mất niềm tin rồi thì người ta sẽ mất tất cả.

-

mình muốn đi xa một thời gian. mờ sáng mai đón xe đi sài gòn rồi ra nha trang. công việc kệ nó, công ty đuổi thì mình nghỉ, giờ đây không còn gì là quan trọng với mình nữa.

đêm nay có lẽ sẽ không ngủ được.

-

UPDATE

thằng bạn thân của mình vừa đến. n1o chưa biết chuyện gì xảy ra. mình thu xếp đồ đạc xong rồi, nó chở đi ăn rồi 2 đứa nhậu, mình sẽ kể cho nó nghe mọi chuyện, tới giờ lên xe thì lên.

mình đã từng đứng trước biển nhiều lần. khi đứng trước biển, mọi thứ dần trở nên hư vô, mọi khổ đau, hận thù cũng trở nên mờ nhạt.

mình sẽ ghé nha trang và đứng trước biển mỗi sáng sớm và chiều tối. hi vọng mình sẽ ko đánh mất thứ quý giá nhất của đời người – niềm tin.

nước trôi qua cầu. lạy chúa, mong cho bình yên về quanh con.

đây cũng là comment cuối cùng của mình trong lúc này. khi nào bình tâm mình sẽ nói nhiều hơn.

-

UPDATE

9h sáng hôm nay mình mới tới sài gòn, một ngày chủ nhật chưa từng có trong đời. Chưa thấy 1 tin nhắn nào của gấu, có lẽ gấu cũng không biết nói gì.

Ngồi cafe nghỉ mệt trước khi lên xe ra nha trang. Một mình giữa sài gòn nhộp nhịp mà vẫn thấy trống trãi trong lòng.

Sáng sớm tờ mờ mẹ mình gọi đt hỏi hôm qua mày đi đâu, có đi với con bé H không mà cả đêm qua nó không về, nhà nói gọi đt hỏi mẹ này. Vậy là đêm qua gấu đi đâu không về.

Ngân hàng của gấu làm việc sáng thứ 7 và họp từ giữa buổi sáng mà, họp có khi tới chiều tối mới xong.

Nick này là nick clone của thằng nhân viên của mình. Mình có biết voz là gì đâu, chẳng qua làm việc với cu nhân viên này thấy nó hay vào đây nên mình cũng vào đọc lúc rảnh rỗi.

Mình chỉ viết 2 topic. 1 cái này và 1 cái thanh niên với máy ATM. cái ATM mình bị các bạn ném đá xối xả nhưng mình không hế nói ai một lời, mình chỉ vui vẻ nhận mình xử lý dở thôi, tính mình vậy, quát nạt người kahc1 mình làm không được. Ngoài ra mình ko biết cái gì tình yêu 3 năm và mấy cái bài trong phần mềm gì đó.

Ngồi nghỉ mà thương mẹ. Hai mẹ con mình là dân miền Trung vào đây. Bố mình mất khi mình còn bé, nhà nghèo quá nên mẹ đưa mình vào miền Tây làm kinh tế mới theo chân 2 người bạn của mẹ.

Vào miền Tây chân ướt chân ráo, đất khách quê người khổ mẹ lắm. Mẹ đi làm mướn làm thuê đủ cả, ráng cho mình ăn học.

Tới khi mình vào đại học thì 2 người bạn của mẹ về miền trung lại. Thế là 2 mẹ con không còn ai thân thích cả. Mẹ thậm chí phải đi cắt cọng lục bình nuôi mình học đại học.

Mình thương mẹ nên học cũng tốt. Ngay từ năm 1 đã đi làm thêm bất cứ khi nào mình rảnh. Học sài gòn mà mình chỉ có mỗi 2 cái quần, trong đó có 1 cái từ thời học 12. Cái quần mình vẫn còn giữ, mẹ mua bằng vãi rẻ tiền nên ngồi nhiều năm cái đít quần nó mòn bóng đi.

Đi học năm 3-4 biết xấu hổ nên truoc71 khi đi học mình còn lấy nước xịt lên cái đít quần cho nó nhìn khỏi bóng loáng. Thế mà tất cả chi phí học hành mình tự lo được hết, còn dư tiền gửi về cho mẹ và cả mua sách vở quần áo cho gấu.

Mẹ mở tiệm tạp hoá, nhờ trời buôn bán vui vẻ nên tiệm đông dần, lại không phải chu cấp cho mình nên mẹ khoẻ ra.

Ra trường mình đi làm công trình nữa năm (mình học xây dựng) rồi làm nhân viên kinh doanh xi măng cho nó gần nhà. Các bác có thể bất ngờ, nhưng hiện nay mình là giám đốc kinh doanh khu vực Nam Sông Hậu của 1 nhãn hiệu xi măng.

Tiền mình kiếm rất nhiều chứ ko phải ít. Nhưng gấu ko cần tiền thì phải.

Thôi mình lên xe đây.

-

UPDATE

Nha Trang mưa các bác à.

Mình không làm cho xi măng Hà Tiên đâu. Mình làm cho 1 nhãn hiệu khác, chỉ là 1 anh phụ trách đội ngũ kinh doanh của 1/2 ĐBSLC, tức là khu vực Cần Thơ trở về tới Cà Mau, mình làm cho công ty này cũng được 4 năm rồi.

Sau bao nhiêu năm lăn lộn nơi đất khách quê người, giờ mẹ cũng dành dụm được ít tiền, mình thì vừa mua được miếng đất ở Rạch Giá cách đây 1 năm.

Hai đứa cũng định cuối năm cưới. Nhưng đó giờ chỉ còn là dĩ vãng.

Gấu gọi cho mình cách đây 1 tiếng, mình đã nghe máy. Cuộc đt đó xem như đã cho ra kết quả cuối cùng của cuộc tình 7 năm. Mình có thể không đẹp trai, nhưng đừng ai ngi nghờ khả năng XH của mình, mình làm việc này cực tốt, mặc dù 2 đứa chỉ XH khi gấu vào đh, và chính gấu cũng phải công nhận rất nhiều lần là không ai có thể làm những điều như mình từng làm cho gấu.

Những thứ đó với gấu không quan trọng. Cuộc đt nặng nề nhất trong đời người cũng đã xong. Rốt cuộc mình là người mất tất cả. Thế là xong. Có lẽ miền tây không phải là nơi dành cho mình, mình thuộc về một nơi nào khác.

Cái người ta sợ nhất là ko hiểu được người mình thương yêu. Kế từ lúc mình thấy gấu âu yếm bên người khác, cảm giác đó luôn xâm chiếm lấy mình. Nhưng nỗi sợ rồi cũng đã qua, nhường chỗ cho những cảm xúc khác.

Đời người, suy cho cùng, cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi. Có lẽ mình và mẹ nên thu dọn, bán nhà và đất, rồi đi về một nơi nào đó thuộc về mình.

Sáng mai mình sẽ kể về nhưng gì gấu nói trong cuộc đt tối nay. Nó nằm ngoài sức tưởng tượng và thách thức trí tưởng tượng của tất cả các bác. Còn giờ mình ngủ thôi, kết thúc một ngày dài và mệt mỏi thôi.

-

UPDATE cuối cùng

Cuộc đt đầu tối qua giữa mình và gấu:

Quote:
mình bấm nút nghe

-mình: …….. im lặng (mọi khi gấu gọi mình rất hay đùa kiểu như ô la, alo jongseo, v.v…

- gấu: anh đang ở đâu?

- mình: nha trang

- gấu: nha trang hả? anh làm gì ở đó?

- mình: không làm gì cả

- gấu: …….. (im lặng)

- mình: ………. ( im lặng)

- gấu: em xin lỗi anh, em xin lỗi (gấu bắt đầu khóc)

- mình: ……. im lặng

- mình: em nói đi

- gấu: em, em xin lỗi, em xin lỗi (gấu khóc nấc thành tiếng)

- mình: nếu em ko nói gì, anh tắt máy, khi nào anh về gặp nhau sau

- gấu: đừng, anh đừng tắt (vẫn khóc nấc)

- mình: có nói hay là ko đây, em rảnh quá nhỉ?

- gấu: em ko dám gặp a đâu, em sợ, em xl

- mình: e yêu anh ta đúng ko?

- gấu: em ko biết, em xl anh (gấu vẫn khóc)

- mình: e đừng xl nữa, xl bây giờ ko có ích gì đâu

- mình: em y anh ta đúng ko?

- gấu: ……. (khóc)

- mình: lâu chưa?

- gấu: 1 tháng rồi anh à (vẫn khóc)

- mình: 7 năm của anh ko bằng 1 tháng của anh ta hả?

- gấu: ……. (khóc)

Quote:
- mình: …… (im lặng)

- mình: em nói điiiiiiiiiiiii ( mình hét to vào đt)

- gấu: em ko biết (vẫn khóc)

- gấu: cho đến lúc này, em mới hiểu thế nào là ty, những năm tháng bên anh e đã nhầm lẫn. e tưởng đó là ty cho đến khi gặp H (thằng giám đốc NH). e muốn có 1 ty đích thực. e ko thể bỏ H được. e xl anh. e đã khóc mấy ngày rồi. tụi e định tìm cơ hội để nói cho anh biết. e chưa làm gì có lỗi với a hết. hôm qua anh ấy rủ em đi hát 1 mình, e nghĩ tới anh nên e mới rủ nhỏ T đi cùng, em sợ mình làm gì có lỗi. (khóc)

- mình: im lặng

- mình: T không đi và em đã ngã vào tay người ta?

- mình: 7 năm trời với biết bao nhiêu kỉ niệm mà em nói đó ko phải ty hả?

- mình: em đừng khóc nữa. em nhớ lần đầu tiên mình hôn nhau ko? lúc đó tim e đập rất mạnh, em ghì lấy anh. đó ko phải ty thì là gi?

- gấu: khóc

- mình: em nhớ bao nhiêu lần e ngã đầu vào vai anh, 2 đứa lén mẹ ra cầu ngồi, em nói là đừng bao giờ bỏ em, em nói em thấy mình đang bay, em thấy ấm áp, em thấy mình thật hạnh phúc. đó ko phải ty thì là cái gì, em nói đi.

- mình: em nhớ biết bao lần anh đi cần thơ làm. mỗi lần ghé thăm e a báo trước. a tới mà e vui như con nít. e ôm ghì lấy a, lần nào trong lúc ấy em cũng thì thầm vào tai a là đừng bỏ e nha, e y a, e y a. đó ko phải là ty thì là gi?

- mình: e còn nhớ bao nhiêu lần e nt nói là e nhớ anh quá ko? đó ko phải là ty à?

- mình: e nói sau này e thích có con trai trước. em ko thích có con gái trước, vì con gái làm em sẽ được anh hai che chở và bảo vệ. nếu con gái làm chị hai thì sẽ thiệt thòi cho nó, giống như em vậy (gấu là chị 2 trong nhà). e nói con mình sẽ thông minh như anh và xinh đẹp như em. đó ko phải ty thì nó là cái gì?

- mình: mỗi khi a gặp khó khăn trong cv, nhắn cho e, e luôn chọc anh cười. e nói ngốc của e à, ko sao đâu, a giỏi mà, nếu ko được thì thôi, a còn e mà, ghé e đi e cho tập thể dục nè ( tập thể dục là từ mà gấu chỉ việc XH). đó ko phải ty thì là cái gì?

Quote:
- mình: e nói sau này e ra trường, e đi làm, 2 đứa cùng kiếm tiền cho a khỏi vất vả. 2 đứa sẽ tích luỹ vốn, mua đất xây nhà, cưới nhau, ra kinh doanh riêng, rồi sinh con. đó ko phải ty thì là gì?

- mình: e nói nhiều lúc nhớ a tới phát điên. có lần về quê e lén lấy trộm cái áo gối của a. xog e mang lên cần thơ nằm ngửi cái áo gối. e nói mỗi khi nhớ a là e lấy ra ngửi, cái mùi giông y như có a bên cạnh.

e nói mấy bạn cùng phòng thấy e nằm úp mặt vào cái gối mỉm cười hoài thì tưởng e bị điên. đứa nào lấy cái gối là e giựt lại đem cất liền. đó ko phải ty thì là gì?

- mình: 2 đứa mua laptop mới cho e. a mang về cài win và phần mềm, tinh chỉnh mọi thứ cho mượt mà. e hãnh diện khoe với bạn là anh cái gì cũng giỏi, thông mình khó ai bì. đó ko phải ty thì là gì?

- mình: có lần a nói dối là anh đang bệnh nặng đúng ngày cuối tuần, vì a biết cuối tuần e nghỉ. thế là e vội vả lên xe từ cần thơ và rạch giá. e ko về nhà mà chạy thẳng qua nhà a. biết a lừa, thấy mẹ ra ngoài, e nắm tay a nhét vào ngực e, xong e đấy ra. e cười hí hí nói làm vậy cho anh tức chết. đó ko phải ty thì là gì?

- gấu: vẫn khóc rấm rứt

- mình: anh ta giàu hơn anh đúng ko, tương lai anh ta sáng hơn anh đúng ko?

- mình: anh ta là ty đích thực hay anh ta nhiều tiền?

- gấu: e ko biết, nhưng e ko thế bỏ H được (khóc). e muốn giữ chặt ty của mình, muốn một lần sống cho bản thân.

- mình: sống cho bản thân và đánh cắp niềm tin của người khác. sống ko có niềm tin khổ lắm e à. có lẽ a hạnh phúc bên H, nhưng e có nghĩ tới anh và bạn bè, cha mẹ, nội ngoại. e có nghĩ tới chuyện chúng mình tan vỡ, sẽ có rất nhiều người nghi hoặc cuộc sống, sẽ có rất nhiều ngu7o2i hoài nghi cuộc đời.

- mình: đâu phải cái gì thích thì mình làm. sống như thế quá đơn giản. nếu cứ thương thì lao vào nhau, xh khác gì bầy trâu bò. làm người có chữ tình nghĩa. sống với nhau hết cái tình thì còn cái nghĩa. sống có trước có sau thì mới đáng sống.

- mình: cái tình cái nghĩa trong đời nó mới đem lại hạnh phúc thực. vì bản thân, vì vui sướng của mình mà chà đạp, đánh cắp niềm tin của người khác thì giang hồ coi ra gì?

- gấu: em ko cần biết giang hồ coi e ra gì. e chỉ cần có H. (khóc)

- mình: em lớn rồi, e tự nhận ra đâu là giá trị cuộc sống. cuộc sống còn nhiều thứ phải làm, ko chỉ có tình cảm nam nữ ko. a ko cần biết e yêu ai. nhưng chắc chắn e sẽ mất a. a ko bao giờ tha thứ cho em đâu, đến cuối đời vẫn vậy. làm người mà bạc còn hơn vôi. thôi anh mệt, chuẩn bị đi ngủ.

- gấu: (khóc to hơn)

- mình: sao phải khóc? từ nay đừng liên lạc với a nữa. a cũng vậy. e có đi tìm ty đích thực hay tìm tiền hay làm đĩ thì cũng mặc xác e.

- mình: đừng bao giờ xin tha thứ. a ko bao giờ gật đầu khi e quay lại đâu.

- mình: tắt máy, gấu khóc suốt cuộc đt.

-

Có 1 bác pm nói Đà Nẵng rất đáng sống. Quê mình ở Quảng Nam. Có lẽ mình sẽ đưa mẹ về Quảng Nam sống cho gần bà con bạn bè, như vậy mẹ sẽ vui. Bây giờ hai mẹ con cũng đã có vốn liếng.

Sau khi bán được đất và nhà thì mình sẽ xin công ty chuyển về miền Trung. Mình ko phán xét gì con gái miền Tây cả, ở đâu cũng có người này người kia. Đơn giản đó là nơi ko dành cho mình.

Nha Trang cũng đẹp đấy nhỉ. Chiều nay mình thuê xe đạp đi dọc đường Trần Phú, nghe nói rất thú vị.

Mình chưa tới Nha Trang lần nào, chỉ đi ngang qua. Đang ngồi quán cafe gần Hòn Chồng, gần khu vực đh Nha Trang, chỗ có cây cầu vượt dành cho người đi bộ từ đh Nha Trang đi xuống bãi biển gần khu Hòn Chồng.

-
Mình đã cố gắng nhắc cho gấu nhớ về 1 trời kỉ niệm của hai đứa. Mình đã mất bình tĩnh, đã quát tháo. Vậy là xong.

Vết thương rồi cũng sẽ lành. Chúc các bạn giữ được ty của mình. Và hi vọng mình sẽ tìm thấy cô bé nào đó thực sự biết yêu.

Đây là update cuối cùng.

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@…
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước…
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa…hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi…
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ… mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió…
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế…(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà)
Em: Vâng, em tốt nghiệp xong ko thi ĐH, có người quen nên xin được việc ở đây luôn!
Mình: Một tháng thu nhập mấy trăm triệu hả em? (Hài)
Em nó cười và đáp lại: Anh giỡn, em một tháng chỉ 4 triệu thôi…(ọc, cũng cao rồi)
Mình: Vậy cũng khá rồi, anh lương tháng chỉ có 2 triệu =))
Em: Ủa, em tưởng anh vẫn là sinh viên, đã đi làm rồi à? Nhìn mặt anh thư sinh vậy mà…
Mình: À, ừ, anh vẫn là sinh viên…2 triệu đó là bà già gửi lên )
Em: (Cười như điên, tay che miệng) Anh vui tính thật đấy! Cho em xin số điện thoại đi…
Mình (Khó hiểu? Vui tính và SĐT có liên quan gì đến nhau vậy trời?) : 0165.87.20.11x
Em: Em nháy máy anh luôn rồi đó ha!
Mình: Trong giờ làm việc cũng được sử dụng điện thoại hả em?
Em: Vâng…ai chả dùng hả anh!
Im lặng 2 phút, đến màn em nó tự tâm sự…
Em: Anh có người yêu chưa?
Mình: À, chưa, mẹ anh cấm yêu, anh còn zin 100%!
Em (lại cười) : Vậy à? Tưởng anh được yêu em giới thiệu cho mấy đứa làm ở đây, xinh lắm!
Mình (ặc ặc, clgt?) : Anh nói đùa thôi, chứ xinh như em đây, sao cần phải giới thiệu…
Em: Anh lại giỡn!
Mình (ơ mình nói thật mà) : Anh nói thật đó chứ? Em chắc xinh nhất đất Thanh Hóa mất…
Em: Cám ơn anh! Nhưng nếu em nói em chưa yêu ai, anh có tin ko?
Mình (có vấn đề rồi, sao cứ nhắc tới cái này hoài): Ừ, cũng hơi khó tin đấy, nhưng anh sẽ cố tin…
Em (nhìn thẳng vào mắt mình, mặt hơi buồn) : Em ko tin vào tình yêu sẽ đến với một người như em!
Mình: Sao em nói vậy? Em xinh, có công việc làm ổn định hơn nữa em rất dễ thương và dễ gần nữa!
Em: Cám ơn anh! Em làm việc ở đây nên phải như vậy thôi anh, em cũng ít nói lắm…
Mình nghĩ thầm con này có ý đồ gì ko biết, từ nãy giờ nó nói nhiều ngang mình mà giờ tự xưng ít nói! Thật là khó hiểu ) Thôi, em thích sao anh cũng chiều…trời vẫn mưa và anh cũng rảnh!
Lại im lặng 2 phút, ko khí hơi trầm xuống, mình đành xé tan cái ko khí đó bằng 1 câu đùa:
Mình: Nếu em mà chưa có ng yêu thì chắc anh là sư thầy mất!
Em (ko cười nữa, mặt buồn): Thôi, ko có gì đâu anh! Em biết chẳng ai tin…
Mình (Ko tin là đúng, xinh mà làm ở cái chỗ đông người thế này, ko có người yêu mới lạ): Thôi được rồi, anh đùa đấy mà, tính anh hay đùa lắm…hình như có chuyện gì phải ko? Em kể anh nghe được ko?
Em : Ko có chuyện gì đâu anh! (Mặt em nó buồn kinh)
Sau đó có 1 ông Tây đến, nó xin lỗi mình và chạy ra nói chuyện vs ông ta…Mình phát hiện ra là trình độ tiếng anh của em ý vô đối! Trời, sao tanh vậy ta?
Sau đó em nó dắt ông ta vào quầy nhận phòng và dắt ông ta vô thang máy!
Trời vẫn mưa, mình ngồi lòng thơ thẩn theo tiếng tí tách của những giọt mưa…
Bỗng một cái vỗ vai, mình giật cả nẩy!
Theo bản năng quay đầu lại thì dường như có 1 ngón tay cũng biết trước được điều đó…mình quay lại và bị cái ngón tay xinh xắn đó chọc vào má…
Ngước mắt lên…
Mình: Làm anh giật cả mình!
Em: Hi! Em xin lỗi…
Mình: Ông Tây kia đâu em?
Em: Ở trên phòng ông ý @@
Mình (sao con bé này thiếu kính ngữ vậy trời) : Ừ!
Em: Sao anh ngồi đây?
Mình: Vậy anh đi nhé!
Em: Vâng!
Mình: Em đang đuổi khách à? Ít ra cách đây gần 35 phút anh còn đang ngồi trên tầng 7 khách sạn bọn em!
Em: Hi, em đùa đấy, em biết thừa là anh ngồi đây trú mưa rồi.
Mình (ẶC, xấu hổ thế): Đâu có, tại ở đây có wifi, anh vào ngồi định mang laptop ra làm việc thôi.
Em: Vậy anh làm việc chưa?
Mình: Em đủ thông minh cũng như mắt em có đủ thị lực để nhìn và nhận ra điều đó mà!
Em: Anh đanh đá thế!
Mình (ối sặc, mình bị con này nó nói cái gì đây): Ờ, ai cũng nói vậy cả… (nói vậy thôi chứ chả ai nói mình như thế) Mà sao em có vẻ quan tâm đến anh thế nhở?
Em: Anh là khách hàng mà!
Mình: Nhưng có thấy đó gì đó hơn khách hàng 1 chút!
Em: Vậy vì anh đẹp trai cũng được!
Mình (Choáng, gái thanh hóa là vậy sao? hãi thế) : ò, cám ơn em…nhưng nếu chỉ vì vậy thì sự quan tâm cũng hơi thừa chút thì phải?
Em (mặt nhăn nhăn giống trẻ con): Anh này!
Mình (cười) : Sao?
Em: Thôi được rồi! Em thích anh đấy :-” (Lúc này mặt con bé vênh lên)
Mình (tái mặt, ko nói được thêm câu gì)
Em nó cười như điên…ko quên lấy tay che miệng và tay còn lại ôm bụng :|
Mình ko phải tái nữa mà là đỏ mặt rồi, người đâu mà trắng trợn thế hả trời! Hãi gái Thanh Hóa rồi đới!
Em nó vừa cười vừa nói: Làm gì mà anh đỏ mặt thế kia!
Mình: Ò, trời mưa anh bị dị ứng… (câu này mình chém ngu nhất từ trc tới giờ)
Em nó lại ôm bụng cười!
Mình (xấu hổ và tức lắm rồi) : Con bé kia, sao em cứ cười hoài thế hả?
Em nó vẫn cười!
Mình cầm cặp lên chuẩn bị đứng dạy rồi, thì nó chạy tới trc mặt, vẫn cười rồi nó nói : trời vẫn mưa đấy, anh ra bây giờ là anh thành ông mặt trời đấy
Mình biết nó đá xoáy mình rồi, ôi nhục thế! Mình vẫn thẳng tiến…
Lạy chúa, sao nó ko tránh ra vậy trời…ngực nó chạm vào người mình rồi s
Chạm 1 cái mình hãi quá, đành ngồi xuống chỗ cũ và ko quên mở miệng nói câu : Anh xin lỗi!
Nó cười và đáp lại: Ko sao anh, trời còn mưa, ở lại nói chuyện với em!
Mình thấy nó lạ lắm, vừa nãy còn nhăn nhở giờ thì lại dịu dàng vậy…
Mình im lặng, ko nói câu gì…
Nó bảo mình ngồi dịch vào trong, mắt mình tròn xoe nhìn nó và hỏi: Em định ngồi cạnh anh đó à?
Em nó mặc kệ, ko trả lời và ngồi thẳng xuống khiến mình phải ngồi vào bên trong…
Mình chẳng còn biết em này có ý định gì nữa, bỗng thấy ghét ghét, hơi lẳng lơ thì phải!
Mình định lảng tránh em nó bằng cách lôi laptop ra đặt lên bàn và mở máy…
Nó vẫn nhìn mình làm, từng cử chỉ, động tác của mình được con bé chăm chú nhìn…
Đang định quay sang hỏi :”sao em cứ nhìn anh thế?” thì nó khẽ kéo cái laptop của mình về phía nó và mở tệp tin mà mình lưu tên là :”HIV/AISD” – tập tin lưu trữ tất cả những gì mình sưu tầm cũng như nghiên cứu về căn bệnh thế kỉ này!
Nó mỉm cười và quay sang nhìn mình bằng 1 ánh mắt rất trìu mến rồi cất tiếng :”Em biết mà, ngay từ đầu em nhìn anh, em đã nhận thấy có gì đó mà em có thể tin tưởng”

Thôi hỏng rồi, không phải nó thích mình thật đấy chứ, mình ấp úng quay sang hỏi lại :” Hả? Em thích anh thật đó à?”
Em nó cười tủm tỉm, hơi e thẹn :”Nếu thế thì có được không ạ?”

Thôi mình xong rồi, ông trời ơi, tạnh mưa nhanh nên…

Một lần nữa mình lại hơi bối rối, thấy vậy nó nhanh ý nói :”Anh sao vậy? Anh ko thích em à?”
“Ko phải? Nhưng mà…” mình đáp…
Em nó lại nói :”sao anh?”
Mình: “Em nghĩ tình yêu là gì? Chúng mình quen nhau chưa đầy 1 tiếng”
Em nó cười hơi buồn và nói : Vâng em biết rồi…anh là sinh viên Y à?
Mình: Không, anh là sinh viên IT…
Em: Vậy sao trong laptop của anh lại có tài liệu về HIV/AIDS?
Mình : Anh nghiên cứu về căn bệnh đó, căn bệnh thế kỉ mà, anh đang cố gắng năm tới lấy cái giải Nobel về Y Học (Mình lại chém được ngay)
Em: Sao em lại có cảm giác anh làm vì lý do khác?
Mình ngạc nhiên: Sao em lại nghĩ vậy? Vậy em nghĩ anh làm vì lý do gì?
Em nó nhìn mình và nói : Em cũng chẳng biết nữa nhưng em nghĩ anh làm ko phải vì lợi ích cá nhân.
Mình cười : Em là thầy bói à? Anh làm cái gì cũng đặt TIỀN lên hàng đầu em ạ!
Em: Cứ cho là vậy đi…nhưng theo em nếu vì tiền thì anh nên chọn cái khác để làm chứ đừng chọn cái này…sinh viên IT mà nghiên cứu về HIV/AIDS và lại còn hi vọng đạt giải Nobel! Anh ko thấy những thứ anh làm cũng đủ cho 1 kẻ ko học thức như em nhận ra mục đích thật sự à?
Mình ngồi rồi trợn mắt nhìn nó: Thứ nhất, nếu vô học mà nói chuyện sắc sảo như em thì anh cũng muốn vô học. Thứ 2, em đủ tinh tế để nhận ra điều đó vậy hãy nói rõ ràng xem mục đích thực sự của anh là gì?
Em nó cười: Vậy em cũng muốn trả lại anh 2 cái thứ. Thứ nhất, xem ra anh cũng đã bắt đầu nhận là mình làm vì mục đích khác rồi. Thứ 2, em nghĩ anh nghiên cứu vì một lý do cao cả hơn…anh ko muốn nói cũng được nhưng dù sao em cũng vui lắm!
Mình thực sự có chút gì đó tò mò về em nó rồi….
Mình : Ừ, em đúng thì cũng đúng, nhưng a nghĩ có 1 điểm sai…và anh nghĩ một người tinh tế như em phải nhận ra chứ nhỉ?
Em: Anh nói tiếp đi!
Mình: Ngay từ đầu khi bước vào anh đã nói chuyện vs bọn em bằng giọng điệu như thế nào chắc em cũng thấy đấy…anh nghĩ mình cũng chỉ là một người bình thường và thậm trí rất nhố nhăng, chứ ko cao cả như em nghĩ đâu!
Em: Anh có vẻ ko hiểu con gái nhở?
(Sao em nói chuẩn thế, anh chính xác là vậy mà)
Mình: Ừ!
Em: Nhìn thẳng vào mắt em nhé, em sẽ nói ra 1 bí mật của em cho anh biết…
(Lúc này mình nghĩ, chắc lại câu I LOVE U hay Em Yêu Anh rồi hay cái gì đó tương tự đây mà)
Mình : Ok em!
Em: Nhưng anh phải hứa với em…
Mình: hứa cái gì?
Em: Em đùa đấy, anh chẳng phải hứa với em cái gì đâu!
(Mình cũng tò mò rồi đấy, có vẻ quan trọng đây, nhìn mặt nó là biết mà)
Mình: Được rồi mà, em nói đi!
Em nó mặt nghiêm nghị, mắt nhìn vào mắt mình, 2 đôi mắt nhìn nhau 1 phút, dường như nó đang nghĩ cái gì đó!
Và rồi cái miệng xinh xắn đó cũng cất lời:”Em…em”
Mình: Nếu em cảm thấy quá khó nói hãy viết ra word trong laptop của anh…nếu em cảm thấy ko muốn nói nữa thì ko cần nói cũng đc!
Nó ghé sát má nó vào má mình, mình hơi hoảng vì ko hiểu nó định làm gì, thì ra nó định nói thầm với mình…
“Em bị HIV”

Mình chết đứng người lại, dường như tim ngừng đập vài giây rồi sau đó đập mạnh như muốn nhảy khỏi ***g ngực…
Im lặng…
Giờ thì hiểu tại sao con bé lại quan tâm tới mỗi tệp tin đó trong laptop mình và mình cũng hiểu tại sao con bé nghĩ về mình và dành cho mình những tình cảm đặc biệt như vậy…
Cũng hơi thắc mắc, dường như 2 chữ “tình cờ” đang khiến mình biến thành một nhân vật bất đắc dĩ trong một câu chuyện buồn…
Không giang im lặng cho tới khi nó đứng dạy và đi…
Mình phải làm sao đây?
Mình chắc rằng nó đã hi vọng rất nhiều vào người mà nó đã nói ra câu đó, nhưng mình không thể? Mình không biết phải nói gì với cô bé! Mình không biết phải làm sao nếu cô bé thích mình thật…và mình không biết phải làm sao tiếp nữa…
Chỉ một câu nói…
Sao em lại chọn anh là người để nói ra cái bí mật này…
Mỗi ngày em tiếp đến hàng trăm khách…tại sao chứ?
Rồi mình cố ngẩng mặt lên và nhìn xem cô bé đang ở đâu?
Ko thấy…
Mình vội gập chiếc laptop lại cho vào túi và chạy ra ngoài…
Cô bé với chiếc áo dài đỏ đang đưa đôi tay nhỏ bé ra để hứng từng giọt mưa…
Mình khẽ ra đứng bên cạnh cô bé, lúc này mình thấy cô bé đẹp đến lạ kì…

Một nụ cười trong trẻo…:Vậy mà em cứ ngỡ anh đã đi rồi đấy!
Mình thản nhiên trả lời: Ừ, anh cũng định thế đấy!
Em: Em nói vậy thôi chứ em biết thừa anh sẽ không đi…
Mình: Vậy sao? Em nói giống như em hiểu anh lắm vậy!
EM: Đúng rồi, anh cũng hiểu em nhở?
Mình: Thôi…nhưng chuyện em vừa nói là thật chứ? (Sao mình lại hỏi câu này nhở?)
Em: Anh muốn nghĩ sao cũng được…em ko nói dối ai lần đầu gặp mặt đâu!
Mình: Nhưng điều này cũng đâu thể nói với một người lần đầu gặp mặt như anh?
Em: Em cũng ko biết nữa…à anh! Cho em làm 1 chuyện nhé…
Mình: Chuyện gì?
Em: Anh ôm em một lần đi…
Mình: Ko phải anh sợ cũng ko phải là anh ngại nhưng anh ko thể làm điều đó, anh xin lỗi…
Cô bé hơi buồn nhưng vẫn mỉm cười: Chúng mình làm bạn của nhau nhé…
Mình: Ừ
Em: Em biết anh muốn hỏi em nhiều thứ đúng ko? Vậy đợi em tan ca rồi chúng mình đi dạo nhé!
Mình: Ừ!
(Chẳng biết lúc đó lấy đâu ra cái cản đảm nói câu ừ nữa, xe ko có, tiền cũng ko còn nhiều…)
Em: Vậy vào trong đợi em đi, em sắp tan ca rồi!
(Kiểu như 1 đôi yêu nhau vậy nhở? Mình còn kém tuổi em ý mà :( )

Mình ngồi đợi khoảng 30 phút…với những suy nghĩ lung tung!
Em lại đến vỗ vai và làm động tác quen thuộc, lấy 1 ngón tay chọn vào má mình khi mình quay đầu lại!

Em: Đi thôi anh!
(Ngạc nhiên quá, em nó đã thay quần áo rồi! Áo phông, quần jean ngắn…phong cách trẻ con quá! mắt mình cứ tròn xoe nhìn vào ngực nó, tại ở đó có cái chữ gì đó mà mãi ko dịch được)
Mình: Đi đâu cơ?
Em: Đi dạo chứ đi đâu?
Mình: Trời mưa mà!
Em: Em yêu mưa!
Mình: Nhưng anh còn laptop!
Em: Đưa nó đây…
(Ặc, của cải lớn nhất của mình mà nó coi như cái kẹo ý nhở?)
Mình: Hử? Đưa cho em á?
Em: Anh sợ mất à!
Mình: Ko, đây! Nhưng em mang nó đi đâu?
Em: Mang đi cất vào tủ đồ của em!
Mình: ò, đây!

1,2 phút sau em nó đã đi ra và trên tay kèm theo 1 cái ô…

Mình: Em có mỗi 1 cái ô thôi à?
Em: Vâng!
Mình: Nhưng anh nghĩ nó hơi nhỏ!
Em: Thế thì cất ô đi, mình ko cần ô nữa…

/Ôi con bé này, anh mài có một bộ quần áo thôi đấy…
Nghĩ tới đây mới nhớ, chết cha rồi, mưa thế này thì về làm sao kịp Thạch Thất đêm nay (Nhà bạn mình ở tận Thạch Thất, HN)/

Mình: Thôi, mang ô đi, em đừng để bị ốm (Mình biết là bệnh nhân HIV/AIDS sức đề kháng rất kém mà)
Em: Vâng, hi hi!
Mình và em nó bước ra khỏi khách sạn…hjx, trời mưa mà sao đường vẫn đông thế, đúng là Hà Nội.

Cứ cầm cái ô lụp sụp thế này mình cũng khó chịu, mà lại còn đi nhanh nữa chứ…
Mình mở đầu bằng 1 câu hỏi: Sao? em ko định nói gì với anh à?
Em: Nói gì?
Mình: Nói gì cũng được, em đang rủ anh đi cùng em mà!
Em: Anh có người yêu chưa?
(Sặc, sao lại hỏi cái con khỉ này?)
Mình: Ừ, hình như là chưa!
(Sao mình lại nói như vậy chứ, ừ vào thời điểm đó đúng là mình chưa có thật)
Em: Sao lại là hình như?
Mình: Anh hay đùa lắm, đơn giản em cứ nghĩ là chưa đó, đừng để ý đến mấy câu anh thêm thắt vào!
Em: Chúng mình đi ăn nhé…
(Ôi trời ơi, trong túi còn chưa đầy 500k, hjx, tiền về Thạch Thất rồi tiền về HP nữa)
Mình: Ừ, em đói rồi à?
Em: Ko, em chưa đói!
(ẶC, thế sao rủ đi ăn?)
Mình: Thế sao…
Nó chặn lời…
Em: Em muốn chúng ta là 1 đôi…trong tối nay!
(Nói cái con khỉ gì đây ko biết? Cảm giác lúc này lẫn lộn quá, vui buồn và lo lắng, vui vì quen đc 1 ng bạn, buồn vì sắp hết tiền, lo lắng vì liệu em nó có bắt mình làm trách nhiệm của 1 ng chồng ko vậy s)
Mình: Hả? Em nói gì thế?
Mặt nó tỉnh bơ: Đi thôi anh, mưa ướt hết rồi kìa…thương anh quá đi!
(Hai đứa đi tiếp và mình thực sự choáng rồi…thôi kệ vậy, đằng nào cũng tờ mờ tối rồi, xem ra đêm nay ko về đc Thạch Thất rồi)
Đến một quán vỉa hè, em nó kéo mình vào!
(Ôi may thế, anh tưởng em dẫn anh vào nhà hàng cao cấp thì anh chết)
Em: Anh ăn gì?
Mình: Hả? Em ăn gì anh ăn đấy!
Em: Cho cháu 2 bún ốc!
(Ặc, mình ghét bún ốc, tại nó cứ có con con, ăn cứ như nhai sạn ý)
Nó ngồi sát vào mình vì ngồi ra ngoài là bị mưa…phía cuối quán, mấy thằng thanh niên cứ nhìn chân nó. Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại đứng dạy và nói : Đổi chỗ cho anh đi!
Em: Sao vậy anh?
Mình: Ừ thì em ngồi vào trong cho đỡ mưa!
Em: Em ngồi đây cũng có mưa đâu?
Mình: Sao lúc nào em cũng có thể cãi lại anh vậy nhở? Anh ko thích em ngồi đây, ok?
Mình nói câu đó hơi to làm cho bọn thanh niên cuối quán nó cười ầm lên, một thằng trong số đó nó cố tình nói to:” Mẹ cái thằng này, mày làm anh kia anh ý tức rồi đấy, thôi ăn mẹ mày đi, thấy gái là mắt cứ thố lố ra”
Em ko nói gì lặng lẽ đổi chô cho mình…
Mình: Em ăn đi, nhìn gì chúng nó nữa…
Em: Vâng! Em mời anh ăn
Mình: Ừ, ăn đi!

(Sao bây giờ mình với nó tự nhiên thế ko biết, chẳng ngại như vừa nãy nữa)
Mình: Bún ốc ở đây ko có con con, đợt anh ăn ở quán đường Thái Thịnh, ốc toàn con thôi, kinh ơi là kinh!
Em: Đây là ốc Hải Dương anh ạ! (Nó vừa nói vừa ăn trông hài vô đối)
Mình: Hử?
Em: Ốc Hải Dương ý, ko có con!
Mình: Hử?
Em: ỐC HẢI DƯƠNG, nghe rõ chưa?
Mình: Hử?
Em: Thôi em ăn đây, kệ anh!
Mình: Hử?
(Mình cố tình trêu nó thoai)
Em: Trêu em à?
Mình cười: Sao nói ko đói?
Em: Ko ăn thì phí à?
Mình: Ừ, vậy ăn nhanh rồi ăn luôn hộ anh đi!
Em: Ko được…phần của anh, anh ăn đi!
Mình: Nhưng anh ko đói…
Em: Nhưng mà anh ăn mấy miếng rồi…em ăn thừa của anh à?
Mình: Thế thì cứ để vậy thôi…anh bắt em ăn đâu!
Em: Thôi để đấy em ăn!
(Đầu tiên tưởng nó nói đùa cơ, hóa ra tí nó ăn thật)
Sau khi nó ăn xong mình chạy ra chiếm phần thanh toán trước, lại chạy ra trc mình và cản…
Một lần nữa cái ngực nó lại chạm vào người mình làm mình đỏ mặt…
Mình: Em làm gì đấy?
Em: Để em thanh toán!
Mình: Em buồn cười nhở?
Em: Sinh viên còn sĩ!
Mình: Ặc, khinh anh nhở?
Em: Đấy là anh tự nói nhé!
Mình: Bác ơi cháu gửi tiền… rút bừa 1 đồng trong túi… (ối mẹ ơi, sao lại ra đồng 20k thế này)
Bác chủ quán: 30 ngàn cháu ạ!
Nó rút tờ 50k từ cái túi sách rồi đưa cho bác chủ quán trước!
(Mình ngại tái mặt)
Hai đứa bước ra khỏi quán…
Mình: giờ đi đâu em?
Em: Tùy anh đấy!
Mình: Em ko phải về nhà à? Bố mẹ lo lắng đấy!
Em: Anh này, sao anh nói thế? Em đã bảo là tối nay chúng ta là một đôi rồi mà!
Mình: Anh xin lỗi nhưng mà trời thì mưa thế này…
Em: Chúng mình tắm mưa nhé!
Mình: Nhưng…
Em: Đi mà anh (mặt nó nũng nịu tỏ vẻ đáng thương)
Mình: Ko được, kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cũng được…
Em: Tắm mưa 1 chút thôi mà!
Mình: Anh ghét mưa, nó làm anh luôn chậm chễ (Mình nói dối thôi, ai chơi thân với mình chắc biết thừa mình rất yêu mưa)
Em: Vâng, em yêu mưa! (Mặt nó buồn rượi, thất vọng)
Mình: Thôi được rồi, tắm mưa thì tắm mưa!
(Lúc này cũng khá tối rồi, mình nghĩ thôi thì chấp nhận ướt vậy…)
Em: Yêu anh thế! (Nó hơi kiễng chân, thơm vào má mình trước đám đông)
(Mình lại nóng hừng hực, mặt đỏ như gấc… mình cố tình ko để nó phát hiện bằng cách bước thật nhanh ra khỏi chỗ có ánh đèn chiếu vào)
Em: Đợi em cởi dép đã!
Nó cởi dép xong lon ton chạy theo, mặt vênh lên: Cầm dép hộ đại ca, mau :-w!
(CLGT? Mình mà phải cầm dép hộ á)
Em: Nhanh (nó quát to)
Mình: Ừ, thì đưa đây, sao em quát to thế, ng ta nhìn kìa!
Em: Con zai thằng nào cũng vậy, phải đánh vào sĩ diện mới chịu làm!
Mình: Em hơi nhầm rồi đấy…
Mình: Cầm lấy (mình hét to hơn)
Nó chạy trc, bỏ mình lại phía sau, một tay cầm dép 1 tay cầm chiếc dù đã cụp lại…
Mình đuổi theo chặn nó lại: Em muốn sao?
Em: Em chả muốn sao? Anh muốn sao?
Mình cười: Em lạ thật đấy!
Em: Ừ, anh cũng thế!
Mình im lặng, đi nhanh về đằng trước!
Em: Anh ko thấy vui à?
Mình: Em nghĩ em và anh đang ở seul và chúng ta đang là diễn viên chắc?
Em: Câu này hay thế, anh học ở đâu đấy?
Mình: Thôi anh ko muốn nói nữa…nhà em ở đâu? anh gọi xe ôm hay taxi cho em!
Em: Em ko nói!
Mình: Ko nói thì anh đi! Kệ em…
Em: Anh đi đi, kệ em!
Mình: Em cầm dép đây, cầm ô đây…
Mình bước thật nhanh về phía ngược lại, phía đi tới bến xe Gia Lâm.
Một bước, hai bước…rồi nhiều bước!
Ôi chết cha, laptop của tôi  khổ thân mình rồi, quên mất là cái laptop của mình còn trong tay nó!

Quay lại thì nhục mà bước tiếp thì mất laptop à! Lấy hết can đảm chuẩn bị quay lại…
1…
2…
3…
Quay lại…
Ơ, nó cũng quay lại nhìn mình kìa!
Em (hét to): Em biết anh sẽ quay lại mà!
Mình (hét to): Vì em còn cầm lap của anh đấy!
Em (hét to) : Hả?
Mình (hét to): Hả cái đầu em!
Em (hét to) : Em yêu anh mất rồi!
Mình im lặng, định quay đi, trong đầu nghĩ thoáng qua thôi chấp nhận mất anh bạn thân thiết vậy…thở dài rồi quay lại, bước tiếp.
Em (hét to) : Anh khinh em đúng ko? Anh khinh em vì em bị căn bệnh đó đúng ko? Anh là đồ tồi!
Mình bước đi tiếp, kệ lời nó nói…
Em (vẫn hét to) : Trả lời em đi, 1 câu thôi cũng đc!
Lúc này mình thực sự ko còn hiểu mình đang nghĩ cái gì nữa, mình sao có thể yêu một người bị HIV chứ?
Chuyện này đến quá nhanh, quá gấp gáp và dường như cả 2 đều chỉ như đang bị say nắng giữa một cơn mưa mùa hạ!
Mình (vẫn đi tiếp nhưng hét to) : Anh xin lỗi, nếu quay lại…anh sẽ ko thể…

Tôi thú nhận mình là một kẻ đa tình, tôi luôn bị dao động trc những cô gái dễ thương, nhưng ko phải ai trong số đó tôi cũng thích, cũng yêu hay cũng tán tính. Tôi tin vào duyên số vì vậy tôi ko bao giờ đi tìm kiếm tình yêu! Nhưng lúc này đây…tôi dường như đang xao xuyến vì 1 người con gái ngang qua đời tôi 1 thời gian ngắn ngủi…

Tôi vẫn bước đi và tiếng mưa cũng đã làm tôi và em ko còn nghe rõ nhau nói gì nữa!

“Sao em ko nói gì nữa? Em có sao ko? Ai sẽ đưa em về? Liệu em có ngất ko? Em có tuyệt vọng ko?” Từng bước chân lại có hàng tá câu hỏi hiện ra trong tôi…
Rồi, tôi quay lại…
Chỉ còn hàng cây và em ko còn đứng đó…
Tôi vội vã chạy lại chỗ em và tôi đứng lúc nãy…hốt hoảng, tôi nhìn về mọi phía…
Tôi hét to :”Yến ơi” 1 lần, 2 lần rồi 4,5 lần!
Vẫn ko thấy em đâu!

Thất vọng vì ko thấy em, thất vọng vì bản thân, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè mặc cho những hạt mưa cứ rơi và dòng dòng chảy…

Một cái vỗ vai, vội quay lại…
Vẫn ngón trỏ đó, chọc vào má tôi…
Tôi biết rằng đó là em!
Tôi và em cùng đứng dạy…tôi quát lên:”Em đi đâu thế hả?”
Em:”Thì em đứng sau cái cây này nãy giờ, tại anh ko chịu để ý đó chứ”
Tôi im lặng…
Em: Sao anh quay lại?… Anh yêu em rồi đúng ko?
Tôi vẫn im lặng…(thầm nghĩ sao số mình lại rơi vào cái hoàn cảnh trớ trêu này hả trời, bao nhiêu cô xinh xắn ko động lòng lại động lòng ngay cái cô bé mà mình chẳng biết gì về cô ta và cô ta lại còn nói cô ta bị HIV nữa chứ)
Em: Em biết mà! Em thích phim Hàn Quốc lắm và em tin một ngày em cũng sẽ được giống như vậy…
Tôi chỉ còn biết : Ừ
Em cầm tay tôi kéo tôi đi tiếp về phía mà em đã chọn…
Em vui vẻ và cười rất hạnh phúc, từng hạt mưa lăn dài trên đôi má em…tôi nhận ra rằng “Em đang khóc”
Tôi vẫn tiu ngỉu, chả biết là mình đang làm cái gì nữa… tôi đang đi cùng em vì cái laptop hay vì tôi muốn vậy?
Chắc là vì cả 2…
Thấy em vui vẻ như 1 đứa trẻ, tôi cũng vui…thôi thì kệ đó, muốn đến đâu thì đến…tôi nghĩ vậy là đi cùng em!
Em: Anh cõng em nha, em mỏi chân (lại cái vẻ mặt nũng nịu trẻ con)
Tôi nhăn nhăn…
Em: Ko cõng thì thôi…
Tôi: Ai nói ko cõng đâu…
Em nhảy luôn lên lưng tôi, cười khúc khích!
Nghẹn cổ mà ko dám nói s
Tôi: Sao em nặng thế…?
Em: Người đẹp, dáng chuẩn mà
Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này rồi!
Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa đầu tôi lên và ra lệnh :” Ngựa kia, thẳng tiến”
Tôi :” Á, em làm cái trò gì thế con bé này…bỏ đầu anh ra, nghẹn, anh giết em giờ!
Em vẫn cứ làm vậy kệ những lời tôi nói…
Em ra lệnh tiếp :”Zô, zô”
“Cái dép của em, và cái túi sách nữa nó cứ đập vào ngực anh, đau lắm” tôi nói!
Em hét to :”Thả ta xuống”
Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl ra…teen thế là cùng, anh còn kém em 1 tuổi mà anh chẳng teen như vậy đâu!
Em lại hét to :”Cầm đây cho ta” rồi em đưa cái túi sách và cái dép cho tôi…ặc ặc!
“Cúi xuống” vừa hét em vừa nhảy lên lưng tôi!
Clgt? con ranh con này, khổ thân mình, biết thế vừa ăn bát bún ốc đó rồi 
Tôi:”Sao số mình nó khổ thế này, biết thế lúc nãy đi luôn cho rồi”
Em: Đi thì mất laptop à ) rồi em cười với vẻ mãn nguyện!
Tôi : Em nghĩ anh như vậy à?
Em: Ừ đó, sao nào?
Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao!
Em: Ha Ha, đồ dối trá!
Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải Phòng mà…
Em: Sao giờ mới nói hả tên kia…
Tôi: Có ai hỏi đâu!
Em: Mi ở chỗ nào HP?
Tôi: Em đừng gọi anh là mi nữa đc ko?
Em: trả lời đê…
Tôi: Thủy Nguyên!
Em cười to và nói: Ko biết
Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy giờ rồi?
Em lại cười lớn: Ko biết
Bó tay với con bé này…
Tôi bực mình nói : Ê con bé này, em biết anh chưa ăn gì đúng ko?
Em nhảy ngay xuống: chết em quên, mình đi ăn tiếp đi!
Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á?
Em: Vâng, anh đói mà!
Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo thì ướt!
Em: có sao đâu?
Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo trong màu gì rồi đấy!
Em: màu gì?
(Sao con bé này nó máu thế?)
Tôi: Em mặc áo trong màu đen và quần trong chắc cũng thế!
Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên: Em ko biết đâu… tại anh đấy!
(Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ trẻ)
Tôi: Hỏi chấm?
Em: Anh biết em mặc bên trong màu gì rồi, em cũng muốn biết!
(Á, con này sao nó dã man thế hả. mình cứ tưởng nó kêu cái gì cơ?)
Tôi: Anh xin em!
Em lại cười, chỉ tay vào tôi và nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ kì thế nhở?
Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì? Ngố mà anh biết em mặc áo trong màu gì?)
Em: Kệ chứ, chúng mình cứ vào quán vỉa hè đánh chén đã!
Tôi thở dài, buông xuôi nghe lời…
Trong quán ăn vì đói nên cứ ăn thôi chả nói cái gì cả, chỉ có điều lần này tôi đã tranh đc cái chân trả tiền!
Ra khỏi quán, hỏi lão xe ôm: bác ơi cho cháu hỏi mấy giờ rồi ạ?
(Tại mưa nên mình để di động trong cái túi sách của Yến nên phải hỏi giờ)
Xe ôm: 8h30 rồi cháu, có về ko bác trở về, kẹp 2 luôn cũng đc!
(mẹ thằng xe ôm, nói thì nói sao cứ nhìn cẳng người ta?)
Em: Mình đi tiếp nhé anh
Em kéo tay lôi tôi mặc kệ tôi nói lảm nhảm…
Tôi: Em lạnh ko?
Em: Em có!
Tôi: Anh mặc có 1 áo thôi…
Em: Em chẳng cần, áo anh cũng ướt mà!
Tôi: Vậy thôi!
Em: Anh chưa bao giờ yêu ai hay chưa bao giờ xem phim tình cảm à?
Tôi: Xem đầy, yêu đầy (sĩ diện chém bừa)
Em: vậy mà ko biết phải làm gì sao?
Tôi hiểu ý liền, chắc muốn mình ôm đây…
Tôi: Thế em bị thần kinh à? Vừa đi vừa ôm chắc?
Em: Vậy kiếm chỗ nào ngồi là đc? Trạm xe bus đằng trc kia kìa!
(Lần này thì đi hẳn rồi, chẳng nhẽ phải ôm nó thật à? Thực ra cũng thích thích nhưng mà mình đã ôm ai bao giờ đâu, hjx hjx)
Em chạy thật nhanh đến đằng trc ngồi chờ tôi từ từ bước tới…
Tôi ngồi co ro, bỗng tôi phát hiện ra là đã mất cái ô: Ơ, ô đâu em?
Em: Em ko biết, anh cầm mà!
Tôi: Thôi chết chắc để ở gốc cây đó rồi
Em: thôi bỏ đi, đằng nào cũng ướt hết rồi
Tôi: Mà sao mưa lâu thế nhỉ?
Em: Càng thích chứ sao?
Tôi: Em về muộn bố mẹ ko mắng à?
Em: Anh đúng là chả để ý gì cả? Em nói từ lúc gặp là em là người Thanh Hóa ra đây làm việc mà, bố mẹ em ở quê hết rồi. Em ra đây ở cùng họ hàng xa, nhưng mỗi tháng em đều phải trả tiền phòng, 2 vợ chồng họ chẳng bao giờ quan tâm em về sớm hay muộn hết!
Tôi: Vậy à!
Em: Vâng! Còn anh? Chắc anh cũng ở trọ đúng ko?
Tôi: Anh ở nhà thằng bạn mãi Thạch Thất cơ, xã Tân Xã, Thạch Thất đó…
Em: Hì, em ko biết…
Tôi: Hay mai qua đó chơi với anh!
Em: Em cũng ko biết nữa…
Tôi: Sao lại ko biết! Mai em bận làm à?
Em: Ko, nhưng em có chút việc…
Tôi: Ừ, vậy để khi khác!
Chúng tôi im lặng…chừng 5 phút…bỗng!
Em tựa đầu vào vai tôi…
Em: Anh à! Anh ơi!
Tôi: Ừ, anh đây!
Em: Em bị HIV đấy…
Tôi: Ừ, em nói 2 lần rồi! Lần này là lần thứ 3
Lại im lặng, chẳng ai nói vs ai câu gì…
Khoảng vài phút sau, tôi cất tiếng trc: Em lạnh ko?
Em: Em ko
Tôi: Ừ
Em: Anh muốn ôm em à!
(Sax, mình làm gì có ý đó)
Tôi: Đâu..ko có!
Em: Đặt tay lên vai em đi, kéo sát em vào phía anh đấy!
Tôi: Em có lạnh đâu (chết cha mình roài, con này nó muốn là thể nào nó cũng bắt mình làm bằng đc cho coi)
Y như rằng..
Em: Làm đi, mau, đừng để em hét lên!
Tôi làm theo em bảo!
Em nhắm mắt lại, dụi đầu vào bờ vai gầy nhơ xương của tôi…
Em: Sao anh gầy thế nhở?
Tôi: Ừ, anh có 53 cân
Em: Em 49, ha ha
Hai đứa cùng cười…sau tiếng cười là sự im lặng kéo dài…
Chẳng hiểu mình đang làm gì nữa, tay tôi khẽ sờ chán em…may quá, ko ốm!
Tôi khẽ vén vài sợi tóc xõa xuống của em lên vành tai…
Tay tôi hơi run run khiến em khẽ cười và cất tiếng: Sao anh ngốc vậy nhở? Em chắc chắn đây là lần đầu tiên anh yêu đúng ko?
Tôi: Ừ (chả hiểu sao lúc đó run quá lại nói ra câu này)
Em: Em cũng thế…
(Nghĩ thầm, lại chém gió…chắc qua tay đầy anh rồi)
Em: Anh ko tin em à?
Tôi: Ừ
Em: Em cũng nghĩ thế…
Tôi: Ai cũng nghĩ thế…
Em: Nhưng em nói thật đấy anh ạ… anh là fisrt love của em!
Tôi: ?????????????????
(nó nói chữ phớt lớp giọng ngạt mũi thành phát láp làm mình khó hiểu, vài giây sau mới nghĩ ra)
Tôi: Ừ!
Em: Tin em đi!
Tôi: Ừ, anh tin em!
Em: Ôm chặt em vào lòng đi, em sẽ nói cho anh biết về em!
Tôi: Ôm thế nào cơ? Ôm như cũ hay là anh phải quay mặt lại phía em!
Em cười lớn và nói: Cứ ôm như vậy nhưng sát hơn và chặt hơn đi…
Tôi: Ừ, thế này hả?
Em: Chặt nữa đi!
Tôi: Ok?
Em: được rồi anh ạ!
Em: Anh là người con trai đầu tiên ôm em đó…
(Sax, lúc này mình thầm nghĩ chả biết chém hay thật)
Em và tôi lại im lặng vài phút…
Mưa đã nhẹ hạt dần dần…
Em khẽ ngước mắt lên nhìn tôi…
Bống nhiên em gạt tay rôi khỏi người em…
Em: Anh à, em muốn nằm ra ghế và gối đầu lên đùi anh để có thể nhìn thấy khuôn mặt anh!
Tôi: Em điên à? Tí có ng đến thì sao?
Em vẫn làm như em muốn và ko quên nói câu: Kệ
Tôi đành chiều em…thực ra lúc này tôi mới ngắm khuôn mặt em 1 cách rõ ràng nhất…
Xinh thật đấy, em trắng, mắt nâu, mái tóc dài màu hạt dẻ…môi đỏ tự nhiên…
Đột nhiên em nói: Anh à, em yêu anh suốt đời nhé…còn anh, yêu em hết tối nay thôi…
Tôi: Ừ! (Thực ra tôi chỉ rung động nhẹ, tôi nghĩ ko phải tình yêu là như vậy)
Em ngắm tôi một lúc lâu rồi khẽ nhắm mắt…
“Anh à, chắc anh nghĩ em rất dễ dãi và lẳng lơ đúng ko?” em nói!
Tôi: Ừ, đã có em khiến anh nghĩ vậy…
Em: Anh đừng nói gì và nghe nói em này…
Tôi: Ừ
Em mở mắt lừ tôi: Đấy, anh lại vừa nói…
Tôi im lặng…
Em nhắm mắt và cầm tay tôi đặt khẽ lên má em…
Em:
“Đừng hỏi tại sao em yêu anh nhé anh…
Em yêu mưa, yêu mưa lắm anh ạ!
Ngay từ khi anh bước vào khách sạn, anh nói chuyện với tụi em và sau đó nói chuyện với em, em đã thích anh rồi… Anh giống mưa lắm…em chắc chưa ai nói với anh như vậy đúng ko? Em đã ngỡ cơn mưa này mang anh đến với em đấy…”
(ặc ặc, lãng mạn thế, lãng mạn đến khó tin em ơi)
Em:”Em là con 1, bố em là bác sĩ quân y, mẹ em cũng vậy…trc khi sinh em, bố em đã bị HIV do 1 tai nạn nghề nghiệp, ông không hề biết cho đến một ngày ông đi hiến máu nhân đạo và khi đó thì mẹ em đã mang thai em – đó là chuyện cách đây 19 năm rồi anh ạ, khi đó gia đình em đều sống ở Hà Đông, chỗ viện 103 bây giờ đó anh. Em nghe mẹ em kể lại là bố em tuyệt vọng lắm, ông ko còn mặt mũi nào gặp đồng nghiệp nữa và ông đã quyết định ko làm trong quân ngũ nữa vì lời ra tiếng vào… gia đình em chuyển vào nam sống 1 thời gian sau đó chuyển về Thanh Hóa, khi chuyển về Thanh Hóa em đã 4 tuổi rồi.
Khi em đủ lớn để biết mình mang trong người căn bệnh thế kỉ thì cũng là lúc hàng xóm, bạn bè hắt hủi em, chúng nó ko chơi với em…
Em sống trong sự tủi nhục, xa lánh bởi lũ trẻ cũng như những ng lớn tuổi tới năm em 15 tuổi và em ra Hà Nội học cấp 3 với sự ngậm ngùi của cha mẹ.
Nhà em nghèo lắm, bố mẹ bỏ nghề về làm nông, 3 năm em học cấp 3 ở Hà Nội bố mẹ phải gửi tiền đều đặn hàng tháng, em nhớ như in mới đầu thì mỗi tháng 1 triệu rưỡi, sau đó thì 1 triệu 2 rồi dần dần chỉ còn 1 triệu, em phải đi làm thêm ở một số quầy bar để thêm tiền ăn học… và tiền thuốc men của mình!
Mỗi năm em chỉ dám về thăm nhà một lần…nỗi nhớ bố mẹ dần dần cũng nguôi đi bởi những bon chen cuộc sống…
Em cứ tự cười, tự vươn lên…anh thấy em dũng cảm ko?
Khi em làm ở bar, em đã gặp đủ loại người, có người xấu, kẻ tốt…ở nơi đó đã dạy em đủ mọi thứ mà thầy cô ko bao giờ có thể dạy…và em nghĩ anh cũng nhận ra điều đó qua cách em nói chuyện!
Tình yêu đối với em thật sự là một thứ mà em chưa bao giờ mơ tới…lý do tại sao anh cũng biết rồi đó!
Căn bệnh này ko cho phép con người ta được yêu…Vậy mà em đã yêu anh đấy…nhanh thật nhanh…em xin lỗi vì em không được như những người con gái khác, em ko có thời gian nhiều như họ vậy nên em đã bỏ mặc suy nghĩ của anh, em ko cần biết anh nghĩ thế nào về em… tốt cũng đc, xấu cũng đc…
Anh biết ko? Anh là người đầu tiên mà em dám nói ra bí mật của mình đấy…
Em đã đánh cược với số phận 1 lần và em đã thắng, phần thưởng của em chính à anh đó, à ko, là một buổi tối được bên anh đó!
Nếu lúc nghe em nói xong anh hất em ra, kêu to lên thì anh biết em sẽ làm gì ko? em sẽ chạy ra đường và đâm đầu vào 1 chiếc ô tô ngay tức khắc…
Cám ơn anh vì anh đã ko làm vậy!
À, anh ơi, năm nay em 19 tuổi, anh nghiên cứu về HIV/AIDS vậy anh biết em sống được bao lâu nữa đúng ko? Anh trả lời em đi!”
Tôi: ừ, anh biết…em yên tâm đi, nếu em uống thuốc đều đặn thì em sẽ ko sao hết cả! em sẽ sống lâu như ng bình thường mà!
Em nhìn tôi khẽ cười :”Đồ nói dối, bệnh của em em lại ko biết à, thôi chẳng cần anh nói thật đâu…”
Tôi: Ừ…nhưng em đừng nghĩ nhiều làm gì…hãy sống vui vẻ như vừa nãy ý
Em: Anh mong em sống như vậy thật sao?
Tôi: Ừ, nếu em sống như vậy thì bệnh tật sẽ được đẩy lùi đó…
Em: Vâng, em vẫn sống như vậy mà (Mắt đượm buồn)

Sau khi em kể chuyện của em, tôi không hỏi thêm gì nữa…(Có lẽ lúc này là lúc mình lơ đãng nhất, trong đầu biết bao nhiêu là suy nghĩ về em, về căn bệnh của em nhưng tôi lại hoàn toàn không hỏi em thêm 1 câu hỏi nào nữa…)

Tôi im lặng nhìn về phía bên kia đường, một căn nhà đã đóng cửa…
Tôi khẽ hôn lên chán em…rồi nói:
“Yến này! Chúng mình ngồi đây gần 1h rồi và mưa cũng đã tạnh rồi đấy”
Em: Em buồn ngủ anh ạ!
Tôi : Không được ngủ, tối nay em gạ anh đi dạo mà…
Em : Vậy cõng em, em mới đi…
Lần này tôi tự nguyện cõng em…
Hai đứa ướt như chuột cõng nhau đi trên vỉa hè khiến bao con mắt phải ngó nhìn!
Em: Anh à, em hạnh phúc!
Tôi: Ừ…anh cũng thế (thực ra tôi cũng ko biết là có phải như vậy ko, nhưng tôi vẫn cứ đáp lại em như vậy”
Em: Em vui lắm, chúng mình đi đến chỗ đông người nhé, cho bọn họ thấy, tối nay em là người hạnh phúc nhất, em được người yêu cõng, được đi dưới mưa cùng người yêu và còn được ăn tối cùng người yêu nữa chứ…
Tôi cười và nói to : Ok! Tối nay em muốn gì cũng đc!
Em: gần 10h rồi, chúng ta sẽ đi đến sáng mai nhé…
Tôi: Ko được, em phải về nghỉ ngơi chứ…
Em: Em nghỉ trên lưng anh là đc rồi, hay anh ko muốn cõng em? Để em xuống đi bộ…
Tôi: Ko phải thế, anh sợ em bị cảm lạnh, ngấm nước mưa mà!
Em: Em ko sao…
Tôi: Vậy thì qua đêm!
Em: Eo ơi, qua đêm với anh á? Anh đã cưới em đâu?
Tôi: Em nói gì thế, ý anh là chúng mình đi cùng nhau qua đêm…
Em: Ngốc, em đùa đấy!

Hai đứa ko nói gì nữa, tôi cõng em giữa dòng người tấp lập mặc cho mọi người nhìn chúng tôi và nghĩ chúng tôi ra sao…lúc này thứ quan trọng nhất với tôi là nụ cười của em…chỉ cần làm em vui, làm em cười, bù đắp được lại những gì em đã mất mát tôi sẽ làm hết…

Đi đến một cái cây, chăng đèn, thấy một đôi đang chụp ảnh…tôi biết ngay là em sẽ đòi tôi chụp ảnh cùng em!
Em:”Lấy máy em chụp, máy em có đèn flash”
Tôi: Ừ, nhưng mà chúng mình chụp thế này sẽ chẳng lấy đc cả cái cây, đứng lui lui ra như đôi kia kìa!
Em: Vâng
Cái đầu tiên chụp thì tôi và em bị mất nửa đầu…
Em cười lớn: Ha Ha, 2 con ma nửa đầu!
Tôi: Để anh chụp cho…

1 cái, 2 cái, 3 cái… 3 cái được 2 cái, 1 cái hỏng…

Em nói : chụp nữa đi anh, chúng mình nhờ đôi kia chụp kìa!
Tôi: Anh ơi, anh làm ơn chụp hộ bọn em đc ko ạ!

1,2,3 …Ok rồi em!

Em: cái này đẹp này!
Tôi: Bắn sang máy cho anh đi
Em: Ko…
Tôi: sao lại ko?
Em: Sau buổi tối hôm nay, quên em đi…
Tôi: Ừ…(bình thg thì tôi bật lại ngay nhưng chả hiểu sao hôm nay lại ngoan ngoãn vậy)
Em: Chúng mình đi tiếp nhé anh!

Tôi cõng em đi hết phố này đến phố khác, cho tới khi lưng mỏi nhừ…tôi đoán giờ cũng phải đến 1,2h sáng rồi…

Em:”Anh ơi, chúng mình về khách sạn đi”
Tôi :” Hả? về đó làm gì? Khách sạn nào” (Mình nghĩ bậy bạ đây)
Em: Về đó cho anh nghỉ? khách sạn em làm đó…
Tôi thực sự cũng rất mệt rồi…
Tôi: Ừ, vậy cũng đc…
Em: Thôi ko cần cõng em nữa, em muốn đi bộ…
Tôi mừng thầm…
Em: Thích quá còn sĩ diện…
Tôi: Em cứ làm anh xấu hổ thôi
Em: Xấu hổ với em thì có sao đâu, em là người yêu anh mà…!

Tôi chủ động cầm tay em và đi…
Một đôi nam nữ lặng thầm nắm tay nhau đi trên con đường đã vắng người qua lại…

Cả đoạn đường dài về tới khách sạn em hồn nhiên hát như một đứa trẻ, tôi thì im lặng đi cạnh em, thỉnh thoảng khẽ cười và nhìn trộm…

Về tới khách sạn…
Em lấy laptop đưa tôi, đưa tôi vào 1 căn phòng trên tầng 4 và nói: anh vào đó quấn khăn và đưa quần áo em đi giặt và sấy khô cho…
Tôi: Còn em?
Em: Em cũng thế? chẳng nhẽ em ở chung với anh chắc?
Tôi: Ko, ý anh ko phải vậy..
Em: Thôi nhanh lên anh…
Tôi: Ừ, đợi anh một chút…
Em: Em ngồi giường đợi…

Thay xong tôi bước ra…

Em lại cười lớn làm tôi ngại chín mặt : Sao anh gầy thế nhỉ?
Em: Em xuống đây, anh nghỉ đi…
Tôi nằm xuống giường và suy nghĩ về buổi hôm đó…
Suy nghĩ về những gì em nói…về tình cảm của tôi dành cho em…liệu nó có phải tình yêu?
Và nếu là tình yêu thì chúng tôi sẽ ra sao? đi đến đâu?
Tôi vốn là kẻ suy nghĩ nhiều…

Nằm đó một lạt chưa đầy 1 tiếng thì em cầm quần áo đưa tôi và khé kiễng người nói vào tai tôi:”giờ em cũng biết anh mặc màu gì rồi nhé”

Tôi ngại nhưng vẫn cố gắng đáp lại :”Với ai em cũng có thể nói những lời như vậy à?”
Em:”Vâng, nhưng ko phải ai cũng biết em mặc cái đó màu gì như anh đâu”

Tôi ko còn biết nói gì nữa…đi vào nhà tắm và mặc quần áo rồi bước ra…

Em nhảy lên giường và nói : Ngủ thôi chồng yêu!
Tôi: ? Ngủ với em á?
Em: Vâng, vợ chồng mình ngủ với nhau!
Em: Anh hãi à! Nhìn mặt là biết mà, thế mà bảo …
Tôi: bảo gì?
Em: bảo yêu nhiều rồi!
Tôi: Anh còn nguyên tem…
Em cười to: Em cũng còn thưa ông xã!
Tôi chẳng biết nói thêm gì nữa…
Em: lên đi mau…
Tôi: Thôi em ngủ trên giường anh ngủ dưới đất…
Em: ko thích! Lên mau (quát tôi)
Tôi: Nhưng mà…
Em: nhưng mà sao? (vẻ mặt nghiêm nghị)
Tôi: Ừ, anh biết rồi…
Tôi khẽ ngồi lên giường…
Em ôm lấy cổ kéo tôi xuống…và đè lên người tôi…
Tôi : Em…em làm gì thế?
Em lại cười lớn: Trông anh kìa…
Tôi: Em biết đấy, chuyện này quá sức tưởng tượng…
Em: Em đùa đấy, thôi ngủ đi, đừng có động vào người em…
Tôi thở phào… ôi suýt chết…
Tôi nằm chằn chọc nhìn em ngủ…
Lúc ngủ em giống như một thiên thần vậy…
Thật đẹp…
Dường như tôi bị cái vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng và cái tính cách bạo dạn, tinh tế của em lôi cuốn mất rồi…
Có lẽ nào tôi đã yêu em?

Sau đó tôi thiếp đi lúc nào ko biết…
Khi tỉnh dạy thì trời đã sáng rồi…rôi giật mình bật dạy, không còn thấy em bên cạnh nữa…
Nhìn về khắp phía…em đâu rồi?

Đầu giường có 1 tờ giấy gì đó???
Tôi lấy tờ giấy, và đọc…

“Em xin lỗi vì đã ko đánh thức anh dạy…
Cảm ơn vì đã cho em được yêu anh…
À, hôm qua em giặt quần áo bằng tay cho anh đó, may mà em giặt bằng tay ko thì usb và tiền trong túi anh đã bị nát hết bởi máy giặt…em để tiền về nguyên vị trí cũ rồi…usb em để trong túi laptop! Còn chiếc điện thoại em cũng sấy khô cho anh và để ở túi ngoài laptop của anh đó
Anh này, hãy quên chuyện tối qua và quên em đi nhé!
Em đi đây…đừng cố tìm em!
Em sẽ yêu anh suốt đời!”

Chuyện gì đang xảy ra với tôi đây?
Tay run run cầm tờ giấy…
Một cảm giác hụt hẫng vô cùng…sụp người xuống…im lặng…

Tôi vội bật dạy chỉnh quần áo và đi xuống quầy lễ tân…với hi vọng vẫn còn nhìn thấy một thiên thần với tà áo dài đỏ vẫn đứng đó…
Nhưng không…
Nhìn khắp, tôi không còn thấy em nữa…

Vội vã đi hỏi nhân viên quầy lễ tân bằng 1 thái độ cực hoảng hốt và sốt sắng…
Tại sao? Sao không ai nói về cô ấy cho tôi biết? Họ đang dấu tôi hay họ không biết thật sự?

Tìm mọi cách hỏi những đồng nghiệp khác, phòng nhân sự rồi cả giám đốc khách sạn về em
Nhưng cuộc đời là vậy…một màu đen bao trùm trước mặt tôi, tôi hoàn toàn không tìm được một chút gì về em ngoài quê quán, họ tên, ngày sinh từ tay giám đốc khách sạn…

Thẫn thờ bước ra…
Nhìn thấy chiếc ghế kia, chiếc ghế mà em đã ngồi cạnh tôi, tôi chợt nhớ ra rằng em đã nháy máy tôi…
Tôi vội rút điện thoại ra và kiểm tra lại những cuộc gọi nhỡ….
Chuyện gì đây? Sao không còn cuộc gọi nhỡ nào?

Lại thẫn người, tôi hiểu ra rằng em đã xóa số của em trong điện thoại tôi…

Bước chân ra khỏi khách sạn…một dòng nước mắt khẽ lăn dài trên má…
Ngồi sụp xuống một gốc cây bên vỉa hè như một kẻ hành khất mất hồn…trước mắt là dòng xe cộ tấp lập…

*Tiếng nhạc chuông*

Có tiếng điện thoại reo, tôi vội rút điện thoại….(Lúc này hi vọng đây là cuộc điện thoại từ em…)

Trên màn hình hiện lên chữ “Quỳnh ST” – (Cô em nhận của tôi ở TT)
Không buồn nghe nhưng đêm qua đã ko về rồi…tôi liền bắt máy
Tôi: Alo, anh đây!
Quỳnh: Sao hôm anh qua ko về? Bố em hỏi anh suốt!
Tôi: Anh xin lỗi, anh nhỡ xe!
Quỳnh: Anh đang ở đâu thế? Sao nghe giọng anh khác thế!
Tôi: Anh đang ở XXX, một lát nữa anh về giờ…
Quỳnh: Về nhé, cả nhà sẽ đợi anh về ăn trưa cùng…
Tôi: Ừ, anh biết rồi…

Tôi cứ ngồi vậy nhìn dòng người qua lại…rồi…
Lại có điện thoại…
“Dung ST” (Cũng là cô em nhận của tôi ở TT – Cô này là cô chị)
Tôi: Alo, anh đây!
Dung: Anh đang ở đâu thế? sao hôm qua ko về?
Tôi: Ừ, anh có chút việc về muộn, anh bị nhỡ xe, hôm qua mưa mà!
Dung: Anh về nhé, hôm qua bố em mong anh suốt. Về đi nhé, em đợi anh về chiến cờ vua )
Tôi: Ừ, anh biết rồi!

Ngồi thêm 15 phút tôi đứng dạy và ra bến xe, suốt dọc đường tôi vẫn cố nghĩ lại từng lời em nói và tìm cách để tìm ra địa chỉ của em!
Phải gần 1 giờ đồng hồ sau tôi mới đến Thạch Thất…
Thấy tôi về đến ngã 3, bác Kiên làm xe ôm gần đó chạy tới và hỏi han đủ điều sau đó trở tôi về nhà…
Cả nhà thấy tôi như kẻ mất hồn, bác Kiên ra hiệu cho mọi người và chẳng ai hỏi thêm câu gì nữa…
Tôi nằm vật ra giường cho tới khi Dung và Quỳnh đi học về…
————————————————————————————-
Vài tuần sau, tôi có nhờ ông anh họ làm bên An Ninh đến K/S một lần nữa để hỏi về Yến, kết quả vẫn vậy…
Ngoài Họ Tên, Quê Quán, Ngày tháng năm sinh…tôi không thể tìm được gì nữa…
Tôi vẫn còn nhớ ông anh họ nói lại rằng :” Lão giám đốc bảo con bé ý có người quen xin vào, nhưng mà không phải xin qua tôi mà xin qua phòng nhân sự”
Và dĩ nhiên anh họ tôi đã dò hỏi bên Phòng Nhân Sự nhưng không 1 ai đứng ra nhận…
Phải chăng đây là 1 sự chuẩn bị của cố ấy? Trước khi đi cô ấy đã làm mọi việc để tôi không còn tìm được cô ấy?
Cũng phải, em vẫn là 1 người con gái thông minh, tinh tế như lúc đầu gặp anh…

—————————————————————————————
Tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó…
Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau…nhưng sau cơn mưa – khi trời bừng sáng…cũng là lúc em rời xa tôi…
Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa…tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh!
Em – người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất…
Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây…sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi…
Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em…và đe dọa đến sinh mệnh em…nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ…em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình…
Có một sự thật là tôi ko thể quên em…mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em…
Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt :”Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?”
Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em…và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em!

Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai nữa… điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng :”Anh yêu em” cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi…

Thỏ và Rùa

Posted: 22 March, 2012 in Suy nghĩ
Tags: , , ,

Ngày xửa ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.

Thỏ xuất phát nhanh như như bắn và chạy thụt mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa bạn rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.

Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định đã chiến thắng cuộc đua.
Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua và nó cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có cửa hạ được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý.

Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.

Thế, bài học của câu chuyện này?: nhanh và vững chắc sẽ chiến thắng cái chậm và ổn định.

Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng: nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi. Nó suy nghĩ thêm một tí nữa và rồi thách thỏ một cuộc đua khác, nhưng có một chút thay đổi về đường đua.

Thỏ đồng ý. Họ bắt đầu cuộc đua. Như đã tự hứa với lòng mình là phải luôn nhanh, thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông. Vạch đích đến lại còn đến 2 Km nữa ở bên kia sông!

Thỏ dành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây. Trong lúc đó, rùa đã đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia, tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.
Ý nghĩa từ câu chuyện này?. Trước tiên, cần phải xác định ưu thế của mình, và sau đó là biết chọn sân chơi phù hợp.

Câu chuyện vẫn chưa dừng lại.

Đến đây, thỏ và rùa đã trở thành đôi bạn thân thiết và họ cùng nhau suy ngẫm. Cả hai nhận ra rằng cuộc đua sau cùng có lẽ sẽ có kết quả tốt hơn. Vì thế, chúng quyết định tổ chức một cuộc đua cuối cùng, nhưng chúng sẽ cùng chạy chung một đội.

Cuộc đua bắt đầu, thỏ cõng rùa chạy đến bên bờ sông, rùa lội xuống sông và cõng thỏ bơi qua bên kia bờ sông. Lên đến bờ, thỏ lại cõng rùa đưa cả hai cùng về đích. Và chúng cùng nhận ra rằng đã về đích sớm hơn rất nhiều so với các lần đua trước.

Bài học của câu chuyện này là gì?. Thật tuyệt vời nếu mỗi người đều thông minh và đều có ưu điểm riêng, nhưng trừ khi các bạn cùng làm việc với nhau trong một đội và cùng chia xẻ, cống hiến ưu thế của từng người, bạn sẽ không bao giờ thực hiện công việc được hoàn hảo bởi vì luôn luôn có những trường hợp bạn không thể làm tốt hơn người khác.

Còn nhiều bài học nữa từ câu chuyện này. Lưu ý rằng cả thỏ và rùa đều không hề đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Thỏ quyết tâm làm việc hăng hơn và cố gắng nhiều hơn sau khi phải thất bại cay đắng. Rùa phải thay đổi chiến lược vì nó đã cố gắng làm việc hết sức. Trong cuộc sống, khi phải chịu đựng, đối mặt với thất bại, có thể đó cũng là thời điểm thích hợp để cố gắng hơn và nỗ lực nhiều hơn nữa, nhưng đôi khi cũng cần phải thay đổi chiến lược và thử tìm kiếm giải pháp khác. Và đôi khi phải làm cả hai.

Thỏ và rùa cũng đã học thêm một bài học để đời khác: thay vì chúng chống đối (hay cạnh tranh) với nhau, chúng bắt đầu tìm cách giải quyết tình huống, và chúng đã cùng nhau làm tốt hơn rất nhiều.

Kết luận: câu chuyện ngụ ngôn thỏ và rùa đã dạy cho chúng ta khá nhiều bài học lý thú. Ý tưởng quan trọng nhất là “nhanh và vững chắc” sẽ luôn đánh bại “chậm và ổn định”; làm việc với những ưu điểm của bạn, đầu tư nhiều tài nguyên và làm việc theo nhóm sẽ luôn chiến thắng bất cứ một cá nhân nào; không bao giờ đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Và cuối cùng, phải tìm giải pháp cho mọi tình huống, không bao giờ chống lại.

Huyền thoại 7-UP .

Posted: 19 March, 2012 in Truyện hài
Tags: ,

…Và thế là nàng Bạch Tuyết ở lại trong rừng cùng với 7 chú lùn. Hàng ngày, 7 chú lùn đi vào hầm mỏ trong rừng sâu đào quặng, Bạch Tuyết ở nhà nấu nướng giặt giũ…

Thấm thoát đã được vài tháng. .

Một hôm, Bạch Tuyết nổi hứng lên đòi đi theo các chú lùn chơi, gọi là “thay đổi không khí”. Các chú vốn chiều nàng Bạch Tuyết, đồng ý ngay. Tất cả xếp thành hàng một hành quân vào rừng, vừa đi vừa hát “Hey ho.. hey ho.. to take the trouble go…” theo đúng như trong phim. .

Đang đi, bỗng đâu có một khe suối hiện ra, nước trong veo mát lạnh. Bạch Tuyết thích quá, đòi xuống suối tắm. Bảy chú lùn không yên tâm để Bạch Tuyết lại suối một mình.

Nàng đành bảo . “Thế bây giờ các chú quay mặt đi vậy, bao giờ ta tắm xong sẽ ném một hòn đá xuống suối “tủm” một phát”.

Các chú lùn vốn thật thà, ngay lập tức xếp thành hàng quay lưng lại phía suối, chú nọ trông chú kia. . Bạch Tuyết được một mẻ tắm suối đê xê mê (giống hồi còn ở hoàng cung được tắm bồn mà).

Vừa hay nàng tắm xong, đi lên bờ định mặc quần áo thì có một con ếch thấy động nhảy xuống suối. “Tủm” một cái! 7 chú lùn quay lại… . . .

Thế là hãng nước ngọt 7-UP ra đời! =))

1. Khóc trong xe Lexus hơn cười trên xe đạp?

Có người nói, anh ta không bao giờ để cho người yêu phải đi làm kiếm tiền. Bởi lỡ một ngày đẹp trời, anh ta đặt bàn ăn ở nhà hàng, mua sẵn vé xem phim, hẹn hò cô người yêu đi ăn tối và xem phim. Nhưng tối đó công ty cô ấy phải tiếp khách, sếp muốn cô ấy đi cùng. Thế thì bữa tối lãng mạn của đôi tình nhân bị hủy bỏ ư? Sếp đâu có lỗi, công ty kinh doanh cần phải giữ khách và kiếm lợi nhuận. Cô người yêu đâu có lỗi, cô đi làm việc chứ đâu phải bỏ người yêu đi ăn uống hát hò với kẻ khác?

Thế nhưng để không đối mặt với những tình huống ấy, đàn ông chỉ còn cách là kiếm thật nhiều tiền, nhiều bằng hai người. Đó là cách để đàn ông phòng bị trước những tình cảnh trớ trêu của xã hội.

Có người phải lên đời xế hộp, dù công sở gần chỉ chạy xe máy dăm phút là tới, thậm chí đi bộ cũng được. Là bởi cô người yêu đòi có xe đưa rước nàng. Nếu không có xế hộp, buổi tối có thể là một anh chàng nào đó sẽ tới chở cô và tiễn về, thay bạn.

Cô ấy có quá quắt không? Cô ấy chỉ không muốn đi bộ hoặc ngồi xe máy bụi bặm thôi mà? À mà không, cô ấy chỉ không muốn đi nhờ xe đồng nghiệp thôi mà. Nhưng đó là thực tế tàn nhẫn đối với đàn ông.

Và nhiều gia đình, dù đã kết hôn rồi, nhưng vợ chồng mỗi người một ngả do kiếm sống, công việc lệch giờ hoặc làm tại những thành phố xa nhau. Vợ của bạn tôi được cử ra nước ngoài trong một chương trình giao lưu, kéo dài hai năm. Dù cô ấy ra nước ngoài cũng làm giảng viên đại học, nhưng ông chồng không vui vẻ hãnh diện chút nào. Ông ấy nói, giá như ông ấy có đủ tiền nuôi vợ, để gia đình không có những năm chia cắt.

Ai mà chẳng phải vật lộn với cuộc sống. Nhưng có những lúc, tiền đã sát thương tình yêu.

Tôi thường đưa ra một trắc nghiệm vui, hỏi những đôi yêu nhau: Nếu lấy anh ấy, nếu một mai nghèo khó thì em có chịu húp cháo cùng anh ấy không? Tất nhiên nàng nói rằng OK, chẳng vấn đề gì.

Và tôi sẽ quay sang hỏi người con trai: Thế còn bạn, nếu đến lúc ấy, bạn có đành lòng nhìn người phụ nữ ở bên cạnh mình húp cháo qua ngày không?

2. Trò chơi tình ái:

Giống một bộ phim tôi từng xem trên HBO, tên là “Lời đề nghị khiếm nhã”, câu chuyện về một cặp vợ chồng trắng tay ở sòng bạc và bỗng dưng, một tỷ phú đưa ra lời đề nghị đổi một đêm của người vợ này lấy một triệu đô.

Và sự lựa chọn giờ đây là người chồng, một triệu đô thật nhiều, có thể giải quyết mọi khó khăn ngay trước mắt đôi vợ chồng trẻ đang kẹt tiền. Người vợ nghĩ, đổi tiền lấy tình là mình hy sinh cho tình yêu. Còn người chồng sẽ nghĩ, đây không phải là vấn đề tiền bạc, đây là thể diện của đàn ông.

Đổi thể diện lấy tiền, bao nhiêu là xứng đáng?

Nếu người yêu bạn một ngày nhận được một lời đề nghị như thế, một đêm và một tỷ đồng, bạn sẽ phản ứng ra sao?

Người đàn ông đầu tiên nói, nếu một tỷ một đêm, nếu cô ấy đồng ý, tôi sẽ nhắm mắt lại, để cho cô ấy có một tỷ đó. Bởi nếu cô ấy đã ngầm chấp thuận, thì dù tôi có phản đối, biết đâu cô ấy vẫn lén lút theo người đàn ông kia. Vậy thế thì hãy để cô ấy tự quyết định. Tôi không tham gia vào thương vụ “tình một đêm” kia. Và tôi cũng không cầm một đồng nào từ trong tỷ đồng ấy. Tất cả là việc riêng của cô ấy.

Nói thế, nhưng nếu sau khi từ “một đêm một tỷ” quay về, hai người này sẽ nhìn mặt nhau thế nào, tôi không biết chắc.

Người đàn ông thứ hai nói, nếu có ai đó chịu bỏ một tỷ ra chỉ để được một lần cùng người phụ nữ, vậy chắc chắn đó là người rất giàu, và rất yêu cô ấy. Nên tôi sẽ khác, tôi không chỉ đồng ý cho người yêu đi ngủ cùng người đàn ông kia, tôi còn chia tay để cô ấy có thể cả đời đi theo anh ta. Có lẽ, anh ta sẽ là người có điều kiện giúp cô ấy hạnh phúc, đầy đủ, mãn nguyện hơn tôi. Còn tôi, sẽ dùng một tỷ để gây dựng một sự nghiệp riêng mình.

Người đàn ông thứ ba lắc đầu, không chấp nhận bất cứ cái giá nào. Anh nói, nếu lời đề nghị là một trăm nghìn đồng đổi lấy một đêm, tức là xỉ nhục bạn, còn lời đề nghị một tỷ một đêm thì lại được chấp thuận. Vậy phải chăng cứ nhân tiền lên gấp nghìn lần thì một sự xỉ nhục sẽ trở thành một sự ngọt ngào được chấp thuận? Tôi không cần một tỷ đồng ấy! Tôi cần tình yêu, tôi cần người tôi yêu, không giá nào đổi được!

Tôi tưởng cô bạn gái của người đàn ông thứ ba sẽ cảm động, rưng rưng. Nhưng không, cô đứng lên cười khẩy:

- Tôi sẽ tự đi theo người đàn ông một tỷ một đêm. Tôi chắc chắn sẽ yêu người đàn ông vì tôi mà bỏ ra một tỷ của chính mình, chứ tôi không thể tiếp tục yêu người đàn ông sẵn sàng hy sinh một tỷ của… người khác vì tôi!

Có lẽ, cả ba người đàn ông đều sững sờ.

Hóa ra, vì thế đàn ông cần phải có tiền. Không phải là tiền để bản thân mình sung sướng, người yêu mình sung sướng. Mà tiền là để người yêu mình đừng bị cám dỗ bởi tiền của những thằng đàn ông khác!x

.

.
.
Không biết bao lần em vờ hỏi tôi vu vơ về phụ nữ. Em đòi tôi kể về tất cả các nhân viên cấp dưới từ trẻ đến già, từ xinh đến xấu. Rồi sau đó nằng nặc “Ở công ty anh giờ cô nào xinh nhất?”.
.
.
Nếu là ngày trước chắc chắn tôi sẽ nói tuột một cô nào đó mà tôi thấy xinh xinh thật. Đại loại “Anh thấy em Hồng chân dài nhưng hơi đen. Em Lan thì đáng yêu nhưng vô duyên…”, lúc ấy em cười phởn phơ “Thế em có xinh không?”.
.
.
- Em xinh, mỗi tội hơi xấu…
.
.
Để rồi cả hai cùng cười nghiêng ngả vì câu nói ấy.
.
.
Đã quá lâu rồi em không hỏi tôi như vậy nữa. Tôi cũng không hiểu sao mình cứ mong chờ mãi câu hỏi ấy để một lần được trả lời em thật “Em đẹp đến si mê”. Tôi yêu đôi mắt to và ướt của em, yêu cái mũi tẹt mà mỗi lần đeo kính kính cứ trôi tuồn tuột, yêu hàm răng to như răng thỏ ấy.
.
.
Bước sang tuổi 30 em mua nhiều son phấn hơn và bôi quệt bất cứ lúc nào rảnh rỗi. Em có thể bỏ cả vài tiếng ra chỉ để lên mạng xem một chiếc váy ngắn quá đầu gối hay một lọ nước hoa. Em ít đọc sách mỗi tối cho tôi nghe hơn. Em bảo “Thức khuya nhanh già lắm!”.
.
.
Em cứ sợ ra ngoài người ta sẽ nói em già hơn tôi dù biết chúng ta bằng tuổi. Em không còn dám tắm nắng mỗi sáng chủ nhật. Em cũng thôi giặt tay những chiếc sơ mi trắng của tôi.
Em không biết rằng với tôi em vẫn đẹp như thưở mới yêu. Mỗi tối trước khi đi ngủ tôi đều nhìn ngắm khuôn mặt em. Tôi thích cái mũi tẹt, thích đôi hàng mi của em, thích cái cách em thở đều đều, thích mái tóc đen dài của em. Chỉ cần nhìn thấy em ngủ ngon lành thế, mọi mệt mỏi trong tôi đều tan biến…
.
.
Tôi muốn nói với em rằng, mắt em đã thêm vài nếp nhăn đáng yêu, tóc em hình như đã lác đác vài sợi bạc, mũi em có vài cái mụn rồi, trông cứ ngộ ngộ thế nào ấy. Chẳng giống em ngày xưa gì cả. Nhưng tôi yêu những đổi thay ấy.
.
.
Vậy mà em không chịu hiểu.
.
.
Có lần công ty tôi đi du lịch, em nằng nặc đòi gửi con về nội để đi du lịch cùng tôi. Em hỏi “
- Anh cố tình tổ chức du lịch biển để được ngắm các cô mặc bikini hả?
Em sắm sửa đủ thứ, bikini màu đỏ rực, mũ đi biển, son phấn đủ loại. Bỗng dưng tôi thấy thương em biết mấy. Tôi cứ tự hỏi mình, liệu tôi đã làm gì để em như vậy? Có phải tôi quá hỡ hững, quá vô tâm đến mức em hụt hẫng?
.
.
Tôi nhớ cảm giác được nhìn thấy những giọt mồ hôi rơi trên trán em, thèm hơi ấm phả ra mỗi mùa đông từ cơ thể em mà không phải là nước hoa, phấn hay thứ nào khác.
.
.
Vậy nên tôi đã dầm mưa cho thấm mệt để rồi chuyến du lịch ấy, tôi ốm. Tôi mệt không còn cảm giác gì nữa. Đến khi thức dậy thấy em nước mắt ngắn dài “Anh có sao không?”.
.
.
Em vội vã lấy cháo đút cho tôi từng thìa. Tôi vừa ăn vừa ngắm nhìn khuôn mặt em “Em đẹp lắm!”.
.
.
.
.